-
Càng lớn càng ít được tắm biển
Mùa hè năm nay đã chạm ngõ rồi, những tia nắng bỏng rát len lỏi qua ô cửa, chiếu thẳng vào góc giường, đánh thức kẻ đang ngủ nướng thay cho tiếng chuông báo thức quen thuộc như bao buổi sáng chủ nhật trước đó. Yeah, kẻ ngủ nướng đó không ai khác mà chính là mình. Nếu là khi còn được nghỉ hè, những ngày của mình đơn giản và được lặp đi lặp lại đều đặn. Buổi sáng đi ăn sáng, sau đó đi uống cf với bạn hoặc đi chơi bida/ điện tử cùng đứa cháu cạnh nhà (nó kém mình có 3 tuổi thôi…). Buổi chiều thì lấy xe đạp đi 1 vòng biển, sau đó đắm mình vào những cơn sóng mát mẻ nhưng dữ dội của biển Sầm Sơn. Cuối cùng, mình sẽ kết thúc buổi tối bằng việc dạo ở ra quảng trường để xem nhạc nước, hoặc phóng xe lượn lờ ra biển hóng mát. Một điều kì lạ mà mình cảm nhận được là, có thể những việc trên thi thoảng làm mình cảm thấy tẻ nhạt, nhưng riêng việc tắm biển thì không như vậy. Mình từ bao giờ đã yêu thích cái thú vui chạy thật nhanh từ trên bờ cát xuống dưới biển, cảm nhận sức nặng khi bước từng bước chân để ra xa bờ, cho đến khi cảm thấy cơ thể như nhẹ bẫng đi khi nước đã chạm đến phần ngực. Khi biển dữ dội, mình nhảy sóng, đứng quay mặt vào bờ, bật thật cao lên và cho những cơn sóng đập vào lưng một cách “đã đời”. Khi biển lặng, mình nằm ngửa, để cho người nổi, một cái cảm giác yên bình, bồng bềnh lạ lạ, lơ đãng như những cánh chim khi chao liệng, chẳng cần phải tốn sức vỗ cánh đi sâu vào trong từng cái li ti của xúc giác. Việc tắm biển luôn mang đến cái gì đó “nghiện” cho mình, nhưng mình cũng dần nhận ra là, càng lớn, mình càng ít được đi tắm biển hơn…
vừa nằm vừa chill
Lần đầu tiên
Mình không nhớ rõ mình bắt đầu được dẫn đi tắm biển là từ khi nào, chắc cũng cỡ 6 7 tuổi gì đó. Chỉ nhớ có lần mẹ dẫn mình từ bờ cát xuống biển, những cơn sóng đập vào bờ kèm theo những bọt nước trắng xóa làm mình sợ, khóc ré lên và chạy lại ôm mẹ. Lớn hơn 1 chút, chắc cỡ lớp 4 lớp 5, mình gần như ngày nào xuống nhà bạn Vĩ chơi đá bóng, và thường được bố mẹ của Vĩ dẫn đi tắm sông và tắm biển, mục đích chủ yếu là dạy cho 2 đứa biết bơi… Lúc đó mình còn được mua cho 1 cái áo phao màu hồng, kèm niềm tin vào lời cô bán áo là màu hồng này nổi, chẳng may bị sóng kéo ra xa bờ thì người khác dễ phát hiện và cứu :))) Thật ra mà nói thì lúc đó chúng mình thích việc tắm sông hơn, vì nước lặng dễ cho 2 đứa tập bơi, còn biển thì khi nước lặng làm mình rất sợ gặp phải sứa biển (mình bị quật 1 lần, đau vch, may mà không để lại sẹo). Sau 1 2 mùa hè như vậy, mình đã biết bơi. Và từ cảm giác không thích tắm biển cho lắm, mình đã cảm thấy tận hưởng và vui vẻ hơn với việc tắm biển, chắc đơn giản là biển có sóng, và việc nhảy sóng làm thằng nhóc lúc đó cảm thấy thích vô cùng (bây giờ vẫn vậy ^^).
Những kỉ niệm đẹp (và không đẹp)
Từ những năm học cấp 2 và lên cả cấp 3, mình được mẹ mua cho chiếc xe đạp địa hình. Thế là vào mùa hè, mình cùng mấy thằng bạn hoặc thằng cháu gần nhà đạp xe ra biển để tắm. Lâu lâu bọn mình còn mang cả quả bóng đá ra, vừa bơi và vừa chuyền bóng bằng đầu cho nhau dưới biển. Đôi khi mấy thằng còn chơi trò lộn santo , 3,4 đứa chụm tay lại làm bàn đỡ cho thằng còn lại đứng lên, bật lộn nhào dưới biển. Nhìn từ xa thằng nào thằng đấy đen nhẻm, gầy đét, trông chẳng khác gì mấy con hải cẩu sấy khô đang chơi đùa :)) Ấy thế mà bọn mình khi đó cứ mấy ngày lại rủ nhau đi 1 lần như thế, cũng túc tắc với nhau thêm 2 3 mùa hè nữa đấy. Nghĩ lại hồi đó cũng “gan”, chẳng biết có thằng nào không biết bơi không nhưng đứa nào cũng đi ra xa lắm, chân còn không chạm mặt cát dưới đáy cơ mà :))
Tuy vậy, một bước ngoặt rất lớn xảy đến với mình vào hè năm lớp 11. Mình với thằng cháu khi đó thường hay đạp xe ra biển, chạy bộ 1 vòng biển rồi mới bắt đầu tắm. 2 đứa thường dựng xe ngay phía sau bức tượng đài Nguyễn Thị Lợi ngay bờ biển, sau đó đi bộ xuống cát. Bình thường mọi người cũng thường để xe ở đó nên mình cũng vậy, với lại 2 đứa đã để nhiều lần lắm rồi nên cũng không lo sợ lắm. Thế quái nào mà hôm đó khi lên bờ, xe thằng cháu mình thì vẫn còn, nhưng xe mình thì đã biến mất… Không quá 3s để mình nhận ra là không ổn rồi, con m* nó, mất xe rồi :((( Dù 2 cậu cháu đã đứng đó hỏi xung quanh và đợi thêm tầm 30p nữa nhưng chẳng có phép màu nào xảy ra cả. Hôm đó về, mình bị mẹ sấy còn khô hơn những con hải cẩu ngày trước. Hậu quả thì còn kéo dài hơn nữa khi mình không thể đi tắm biển thường xuyên được nữa, vì không còn xe mà đi…
Mình để xe ngay sau bức tượng này
Vừa bình yên, vừa tan vỡ
Từ khi lên đại học và đi làm, mình ít có thời gian rảnh vào mùa hè hơn. Thi thoảng mình vẫn về nhà vào những dịp nghỉ lễ và tắm biển, nhưng số lần tắm chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù vậy, điều đó chẳng làm mình buồn đi, mà trái lại làm mình thêm trân trọng hơn những cơ hội được thả trôi và đợi cho sóng đánh. Dần dà, vào những mùa lạnh, mình cũng đi ra biển nhiều hơn. Dù không phải để tắm, nhưng mình được ngồi trên mấy cái mỏm đá cũ, ngắm nhìn biển Sầm Sơn đang ở trong những ngày tháng yên tĩnh nhất. Bầu trời xám xịt nhiều mây, mặt biển cũng phản chiếu lại cái màu xám đó, nhưng vẫn pha thêm chút sắc xanh xanh, những cơn sóng đang dập dìu nối đuôi nhau xô vào bờ, cơn gió lạnh lạnh mang theo cái hơi mặn mặn, dính rít trên da của muối biển, và một vài tiếng động từ những cành cây, lá dừa xung quanh. Mình vô thức chìm vào trong khung cảnh đó, để tâm hồn được lơ đãng, lênh đênh, y hệt như những ngày nằm ngửa trên mặt biển tĩnh lặng. Mình vẫn nghiện cái cảm giác nhảy sóng, vẫn thích cái náo nhiệt của biển vào mùa hè, nhưng mình cũng thích cái sự yên tĩnh đến lạnh người của nó. Ai đó đã từng nói với mình, họ thích biển bởi vì nó mang đến cái cảm giác vừa bình yên, vừa tan vỡ, và quả thật điều đó thật sự chẳng hề sai…
Tạm kết
“Sầm Sơn sóng đánh tụt quần” là cái câu ngày trước mình được nghe nhiều nhất về biển quê mình, dù vậy mình chưa bị lần nào nên cũng thấy sóng cũng bình thường thôi à ^^. Hi vọng những ngày nghỉ lễ vào mùa hè như bây giờ sẽ cho mình thêm nhiều nhiều những lần tắm biển nữa, nên là nếu ai đang ở Sầm Sơn mà cũng thích đi tắm biển giống mình thì cùng đi nhá hehe.
-
Có những nỗi sợ
Xin chào mọi người, dạo này Tết nên mình có nhiều thời gian rảnh hơn, mà người đã rảnh thì thường hay suy nghĩ nhiều :)). Mình vừa bước sang tuổi 23, và mình cũng nhận ra là có những nỗi sợ đang lớn dần lên trong con người của mình. Nên nhân lúc đang chưa có gì để làm, mình viết ra một chút cho mọi người cùng đọc ^^.
Những ngày đôi mươi tươi đẹp
Mình đoán gần như những người cùng trang lứa với mình đều có những suy nghĩ tương tự, rằng sẽ lo sợ những ngày tuổi trẻ qua đi vô nghĩa mà chẳng để lại nhiều kỉ niệm đáng giá. Chẳng biết từ khi nào, cái nhu cầu phải sống trọn vẹn tuổi đôi mươi trong mình càng trở nên vội vã và gấp gáp. Mình nung nấu cái suy nghĩ phải trải nghiệm nhiều thứ, đi thật nhiều nơi, gặp gỡ và kết giao với thật nhiều người,… Những kỉ niệm đó sẽ được lưu lại trong những bức ảnh cùng những người bạn cũ hoặc mới, đứng ở những nơi kì quan tuyệt tác hay thiên nhiên hùng vĩ của Việt Nam và bên ngoài thế giới rộng lớn. Cái sự thèm khát đó như được tăng thêm bởi những đoạn video về những hành trình du lịch và khám phá thế giới mà mình tình cờ xem được trên youtube và instagram.
Có những đoạn video làm mình chỉ mong ước mình có cánh cửa thần kì của Doraemon, cần 1 tích tắc là có thể đến bên cạnh tháp Eiffel hoa lệ, hay ngước nhìn thác nước Iguazu to lớn, hoặc đứng trong cái giá lạnh của Lapland để ngắm cực quang huyền ảo. Hay đơn giản hơn là chạy quanh 1 cái đồng cỏ xanh mướt, thả hồn vào những cơn gió xuống thung lũng, hoặc nô đùa vui vẻ bên cạnh những cơn sóng rì rào trong mùa hè. Nhìn những cô cậu thanh niên trong những video đó với nét ngoài rạng rỡ, nụ cười tươi rói cùng những tầm mắt bao quát cả khung cảnh thơ mộng khiến mình “thèm”, và hy vọng có ngày sẽ được trải nghiệm những cảm giác như thế.
Từ những lần như vậy, cái nỗi sợ bỏ lỡ của mình càng lớn dần lên. Mỗi ngày, mình tự hỏi liệu cái đôi mươi này của mình sẽ chỉ là những ngày dài từ thứ 2 đến thứ 6, ngồi trước máy tính từ sáng đến chiều tối, làm việc để kiếm thu nhập, chứ chẳng phải những ngày được đi đó đi đây, ngắm nhìn và trải nghiệm? Giữa một công việc tốt hay những ngày lang thang, nay đây mai đó sẽ tốt cho mình hơn? Liệu có cân bằng được cả sự nghiệp và tuổi trẻ hay không? Và nếu mình dành những năm 20s của mình để thỏa mãn những cái mong ước đó, thì những năm 30s, 40s của mình liệu có quá trễ để xây dựng lại? Có quá nhiều câu hỏi trong đầu mình về cái nỗi sợ này. Mình sợ sẽ không có thời gian sống trọn cái tuổi trẻ, sợ là nếu mình chọn như thế, sau này mình sẽ hối hận, và hơn cả là nỗi sợ mắc kẹt trong cái vòng lặp suy nghĩ này suốt đời.
Có thể mọi người sẽ nghĩ mình hơi overthinking, nhưng sao mình thấy nó xảy ra thường ngày với mình quá. Việc làm online cũng khiến mình ít tiếp xúc với loài người hơn, và cái bệnh “thèm người” này của mình đang gây cho mình nhiều thứ tệ. Mình như lờ mờ cảm thấy sự cô độc mà nhân vật anh thanh niên trong “Lặng lẽ Sapa” phải chịu đựng. Thi thoảng mình cũng thử ra nhiều nơi đông người như quán cà phê hay thư viện để làm việc, hoặc vừa đi du lịch vừa làm việc, nhưng chẳng có sự đáp ứng về chất lượng đầu ra và năng suất khiến mình dừng việc đó lại. Đôi khi mình lại nhớ đến thời sinh viên, khi mà thời gian rảnh nhiều hơn, khát khao khám phá vẫn lớn như bây giờ, nhưng cũng chẳng thể được trải nghiệm nhiều thứ. Dù đang trong cái độ tuổi đẹp đẽ nhất của con người, nhưng sao mình vẫn chưa có cái cảm giác hoàn toàn đắm mình trong những thứ trẻ trung và năng động, khát khao và bùng cháy, đúng như cái chất của tuổi này. Hay do mình đang quan niệm sai lầm về “chất” của nó, hay mình vẫn đang quá mơ mộng và bị ảo tưởng do xem nhiều video trên youtube và instagram, hay chỉ đơn giản là mình thật sự chưa đưa ra đủ sự dũng cảm và khát khao để khiến cơ thể được thả lỏng và trôi theo dòng suối tươi trẻ này?
Tương lai chẳng thể biết trước
Trong cuốn sách “Chủ nghĩa Khắc kỷ” của William B.Irvine, tác giả đề cập rằng không nên quá quan trọng và cố gắng chi phối những gì ta chẳng thể điều khiển hay quyết định, mà hãy tập cách đối diện và chấp nhận nó. Vậy tương lai của bản thân thì sao? Nó chẳng phải là thứ mình không thể quyết định, nhưng thật sự nó có quá nhiều yếu tố nằm ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của mình. Ở cái tuổi 23 này, mình đang sợ hãi và lo lắng về những viễn cảnh tương lai đen tối của bản thân, hoặc chỉ đơn giản là cái tương lai sẽ chẳng còn được như kì vọng. Nhiều hôm mình vu vơ nghĩ nếu sau 5 hoặc 10 năm nữa, mình chẳng có công việc thật sự ổn, hoặc sức khỏe mình chẳng tốt nữa, hoặc cuộc sống hôn nhân gia đình chẳng hạnh phúc, hoặc là mình đánh mất những gì được xem là cái giá trị cốt lõi của con người, thì lúc đó mình sẽ cảm thấy thế nào? Tiếc nuối, đau buồn, trầm cảm, hủy hoại bản thân, cô đơn, trống rỗng hay mục rữa trong tâm hồn? Chỉ tưởng tượng đến việc đó thôi đã khiến mình cảm thấy có chút gì đó bất an trong người rồi. Dù mình cảm thấy những suy nghĩ đó tiêu cực thật, và vẫn thi thoảng cố gắng dẹp hết mấy cái đó sang 1 bên và tự nhủ: “hừm, đến đâu thì đến!”, nhưng những viễn cảnh đó như những cơn sóng nhỏ vỗ vào bờ cát, dù nhanh tan biến nhưng vẫn làm cho cát trở nên thẫm màu…
Mình cũng nghĩ nhiều về cái chết, và cảm thấy thật sự mình chả sợ lắm. Tại mình tin đơn giản là sống chết có số, chẳng ai có thể quyết định được cái số phận đó. Nhưng chẳng may 5, 10 năm hay nhiều năm nữa mình tan biến đi, mình có cảm thấy hối tiếc nhiều hay ít? Nhưng cái suy nghĩ này mình sẽ không đưa vào là một nỗi sợ hãi, vì dù sao trong cái giây phút gần đất xa trời như thế, cái sự hối tiếc đó cũng chẳng thể kéo dài và dằn vặt mình được lâu.
Ai cũng sẽ trải qua…
Đúng là mình chẳng sợ bản thân bước qua con đường chia thế giới, nhưng với những người thân, bạn bè và những người quen biết của mình, mình rất sợ một ngày họ chẳng còn ở đây cùng mình nữa. Tết năm nay, mình thấy mẹ và các bác trong nhà đã lớn tuổi và già hơn, bà nội cũng yếu đi một phần, cũng làm mình cảm thấy lo lắng, rằng những người quen thuộc với mình sẽ chẳng còn, mang đi những hình dung và tiếng nói đi xa dần mãi. Đôi khi về quê, mình nghe mẹ bảo người này, người kia vừa qua đời, dù chẳng gắn bó với họ quá thân thiết, nhưng mình vẫn cảm thấy một chút buồn, và trong lòng vẫn hiện về một vài những kỉ niệm với họ.
Hôm tảo mộ 25 tháng chạp vừa rồi, mình cùng mẹ đi ngang qua 1 ngôi mộ được xây rất chỉn chu, mẹ bảo mình đó là mộ của bà Cải, lúc trước có ở cạnh nhà mình. Mình vẫn nhớ thời mình còn bé xíu, hay sang bên nhà bà chơi vì bà hay cho mình kẹo. Đợt mình học tiểu học, cứ đến Tết là bà lại sang nhà mình đánh bài tam cúc, và mừng tuổi cho mình rất nhiều. Dù một chút kỉ niệm đó thôi nhưng cũng khiến mình cảm thấy bồi hồi và có chút xúc động khó tả. Nên, đôi khi mình cảm thấy bất lực trước sự phũ phàng của thời gian và sự tất yếu của cái chết, dù biết nó là thứ con người chẳng thể tránh khỏi, và đôi khi, việc chấp nhận nó, trái lại, mang đến cho mình chút gì dễ chịu và bình thản…
Kết
Một chút suy nghĩ tuổi 23 của mình, nghe có vẻ triết lí màu mè các thứ thôi nhưng thật ra nó rối tung lên trong đầu mình ấy. Cảm ơn mn đã đọc và chúc mọi người một năm mới bình an. ^^
-
Chuyến đi chẳng sắp đặt trước
Em xin gửi lời cảm ơn đến anh Thuận và các anh chị trong clb Đồng Xanh đã đồng hành cùng em trong chuyến đi thú vị và ý nghĩa này. ^^
Cảnh
7h sáng thứ 7, ngày 29 tháng 11, mình thức dậy trong cái tiết trời se se lạnh của Đà Lạt. Mở cửa phòng ra, đón chào mình là một khoảng không gian đầy sự dễ chịu và hài hòa. Có chút nắng nhẹ mang theo hơi ấm áp chiếu lên những bông hoa đang khẽ rung rinh trước gió. Có hoa màu hồng, màu vàng, màu đỏ, những loài mà mình cũng chẳng thế nhớ nổi tên, được trồng một cách tỉ mỉ ở góc vườn lát sỏi. Xa xa, một chút mây lấp ló trước những dãy núi, như những chiếc khăn bông trắng đục ai vụng về để quên sau cái lạnh và gió buốt đêm hôm qua. Mình bước vào phòng bếp nhỏ nhưng xinh xắn, được bày trí rất đẹp và thoáng đãng, như tô điểm thêm sự thư giãn của những con người trong đây. Anh Quốc đang kê chiếc ghế camping ra cửa, ngồi ngắm nhìn bầu trời và thiên nhiên bằng đôi mắt đã bỏ kính. Anh Khả đang đứng pha cà phê, chị My vừa vắt chân vừa gõ gõ lên chiếc laptop, chị Phương đang nấu đồ ăn sáng và anh Trung thì ngồi húp xì xụp bát mì tôm trứng. Ai cũng như đang khẽ tận hưởng chút không gian đầy gợi cảm và màu sắc này. Trên bàn, chiếc loa bluetooth đang phát ra những bài rap rất raw của Cam, làm ai cũng gật gù theo nhịp nhạc. Mình khẽ chào mọi người, rồi lấy cái ghế (thật ra là cái cajon), kê sát vào cái bàn tròn ở góc phòng, sẵn sàng chìm vào trong cái không khí rất chill đó.
Góc bếp của Ở Một Chút
Nắng hắt thêm một chút vào phòng, khẽ chạm vào mu bàn tay làm mình vô thức duỗi thẳng, cảm giác dễ chịu như chú mèo nhỏ đang sưởi nắng dưới hiên nhà. Mùi cà phê đậm đà bay khắp phòng, thoang thoảng thêm chút mùi hoa dễ chịu khiến lồng ngực mình căng tràn ra, cố thu hết những thứ đó vào trong mà tận hưởng. Có tiếng lách tách của ly cà phê đang chảy, có tiếng réo réo của nước đang sôi, tiếng gõ gõ vào bàn phím, và cả tiếng nhạc rap của Cam:
“Có chiếc xe cửa sổ trong veo, đưa hồn ai bay đi qua vèo…”
Mình ngước đầu ra phía ô cửa sổ, tràn ngập trong mắt mình là những gam màu xanh của thiên nhiên. Xanh lục của cây cỏ, xanh biếc của bầu trời, xanh ngả của những chiếc lá rụng trên mặt đất, và đặc biệt, là màu xanh của tuổi trẻ, của sự khát vọng và yêu thương. Các giác quan của mình như hoạt động hết công suất, để cho mình có thể tận hưởng từng giây, từng phút của khoảnh khắc đó, và để cho cái đẹp đẽ đó được khắc ghi vào trong tâm trí của mình.
Từ cửa sổ nhìn vào
Chán đời?
Nhưng ai mà biết được, 2 tuần trước thôi, mình còn đang cảm thấy khá chán đời. Không phải vì mình đời buồn với mình, mà vì mình cảm thấy có chút gì đó lặp đi lặp lại trong cuộc sống. Dần dần, cái vòng lặp đó lớn dần đều, khiến bản thân mình như cảm thấy hơi hụt hơi khi mãi chạy trong nó vậy. Thời gian công việc và cuộc sống cứ đều đều như thế khiến mình hơi có chút chán chường, và dần dẫn đến sự thiếu hứng thú trong mọi việc mình làm. Lúc đó, bản thân đã tự quyết định, là sẽ thử làm một cái gì đó khác khác đi, trước khi có điều gì đó quá nặng nề xảy ra với mình. Rồi mình nghĩ về việc hay là thử biến mất nhỉ? có vẻ cách này hơi dại dột và mình cũng không biết cách quay lại kiểu gì cả, nên mình dẹp nó qua một bên. Và lựa chọn thứ 2 đến với mình, là sẽ đi đâu đó thật xa trong vài ngày. Nhưng đi đâu được nhỉ? Mình không thích việc đi một mình cho lắm, nên việc đầu tiên là tìm người đi cùng mình ^^. Nhưng để có thể bắt đầu một chuyến đi xa và nhiều ngày cho một nhóm người thì rất cần lên kế hoạch tỉ mỉ và thời gian rõ ràng, nên mình chẳng rủ được ai cả. May thay lúc đó mình có nhắn tin cho anh Thuận, và anh bảo là cuối tháng hội của anh có dự định đi Đà Lạt. Cuối cùng, trong đúng một buổi sáng, mình đã chốt và mua vé xong cái chuyến đi Đà Lạt ấy với clb của anh, mà chẳng nghĩ gì nhiều. Mình còn chủ động xin sếp nghỉ luôn hôm đó với lý do là đi khám Nghĩa vụ quân sự vòng 2 (rất xin lỗi sếp :v). Đến bây giờ nghĩ lại mình cũng chẳng hiểu tại sao mình lại quyết định nhanh đến thế, nhưng tuổi trẻ mà, vội vàng và thiếu suy xét hẳn đã là đặc trưng rồi hay sao?
Đi thôi
Chuyến đi chẳng sắp đặt trước đến với mình như thế. Trong nhóm đi có 13 người (cả mình), nhưng trước hôm đi mình chỉ quen mỗi anh Thuận. Chẳng sao cả, cái chán đời trong mình khiến mình mặc kệ mọi thứ, cứ cắm đầu mà đi thôi. Mình khi đó chẳng cần quan tâm mục đích của chuyến đi là gì nữa, nếu có thể đổi gió và thêm chút màu cho cái nhạt nhẽo đời thường của mình thì tốt, còn không thì cũng chả sao. Cứ thế, chẳng mang theo laptop hay báo về cho gia đình lấy một câu, mình bắt đầu chuyến đi với tâm trạng khá đáy một chút, và hơi có gì đó bất cần. Nhưng chuyến đi này thật sự cho mình nhiều trải nghiệm và màu sắc hơn mình tưởng.
Cái hội này “ồn” và vui, và cái sự ồn này làm mình cũng dần dần vui lây. Mình khá là ít nói vì cơ bản chưa quen hết mọi người (đến giữa chuyến đi mình còn chưa nhớ hết tên mọi người nữa…). Nhưng vì là em út nên mình cũng được các anh chị quan tâm xíu, khiến mình cũng dần dần đỡ ngại đi phần nào. Lịch trình cũng đã được lên sẵn từ rất lâu rồi, mình cũng chỉ việc xách ba lô và đi theo các anh chị thoi nên nói chung cũng không phải nghĩ ngợi quá. Được cái các địa điểm đi đều rất xịn, từ chỗ vui chơi mạo hiểm đến chỗ thơ mộng, chỗ hoang sơ.
Có những ngày mình chìm vào trong cảnh sắc rất thơ của Đà Lạt, nghe nhạc Trịnh, uống cafe và ngắm cả khung cảnh thành phố phía sau. “Đến cả con chó ở đây còn được vui chơi và nghe nhạc Trịnh mỗi ngày thì sao mình phải chán?”, mình nghĩ. Có ngày mình được đi vào sự hoang sơ của đồi núi, và tận hưởng cái cảm giác được hòa mình vào thiên nhiên, được “chạm cỏ” thật sự. Có buổi, trời hơi mưa lất phất, ngồi trong nhà nhìn ra cửa sổ thôi cũng thấy tính nghệ trong mình trào dâng ra nhiều, và có cái cảm giác gì đó vừa yêu đời, vừa suy tình. Lại có buổi, sau chút men say, ngồi quanh đốm lửa và đàn hát cùng mọi người, làm bản thân mình thấy vui vẻ và bay bổng đến thế. Những cái cảm giác đầy màu sắc đó trái ngược hoàn toàn với sự xám xịt chán chường của bản thân trước đây, và bên trong lòng mình như nở ra những bông hoa tuyệt đẹp, “có hoa màu hồng, màu vàng, màu đỏ”.
CLB Đồng Xanh
Không chỉ thế, mình còn được các anh chị chụp cho những bức ảnh khá là “chất”, có thêm một chút tư liệu để sống ảo cho bản thân. Thật sự mình rất ngô nghê trong khoản tạo dáng và đứng trước máy ảnh, nên để có được những bức ảnh trên thì các anh chị cũng phải chỉnh cho mình rất nhiều (thằng em rất biết ơn nha ^^). Ngoài ra, trong số hơn 1k5 bức ảnh trên album thì cũng có rất nhiều ảnh dìm và tư liệu quý nữa, nên lâu lâu cảm thấy nhớ thì cũng có thể vừa cười vừa xem lại.
Còn chán đời không?
Khả năng mình đã bớt cái sự chán đời rồi. Lúc đổ đèo trên Đà Lạt bằng xe ga, tự nhiên mình cảm thấy yêu đời và “muốn sống” hơn hẳn. Trước đó mình cũng bị xòe 1 lần khi đang đổ đèo ở Tà Xùa (bài viết đó đây), nên lần này đổ đèo bằng xe ga nên cũng khá rén. Rất may đến giờ vẫn là không sao, chứ mà ngã thêm thì sau này mình chẳng dám đi đường đèo thêm lần nào nữa mất.
Ngoài ra, khi ở Đà Lạt, mình nhận thấy con người ở đó cũng rất thơ và chill, trong họ có một sự gì đó vừa nghệ, vừa nhẹ nhàng nhưng cũng vừa nhất quán. Cái cảm giác họ như sống rất thảnh thơi, vừa sống vừa chiêm nghiệm, vừa tìm ra những ý nghĩa và mục đích, cái tốt và cái xấu, cái đẹp và cái buồn từ bản thân và cả trong cuộc sống. Mình cũng như bị tác động phần nào khi quan sát được điều này, và cũng chợt nghĩ là cái chán chường lâu lâu cũng có những vẻ đẹp và sự gợi cảm riêng của nó ấy chứ, chỉ cần mình chịu khó tìm thật sâu hay không thôi. Ngoài ra khi về Hà Nội, một đống deadline dồn lại cho mình khiến bản thận bận rộn hơn hẳn, và tất nhiên, chẳng có thời gian đâu mà suy nghĩ về việc còn yêu đời hay không? :D.
Cuối cùng thì
Đây là chuyến đi rất có ý nghĩa với mình, và vẫn đang lụy Đà Lạt lắm nên tranh thủ viết ra những chia sẻ như thế này, sợ để lâu thì mình sẽ quên đi. Một lần nữa mình rất cảm ơn đến các anh chị trong clb Đồng Xanh đã đồng hành và cho mình nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, dù bản thân tâm trạng mình vẫn hơi đáy nên khá trầm trong gần hết chuyến đi. Hi vọng sẽ có thêm nhiều lần sau nữa cùng mọi người. Một chút tâm trạng vu vơ, hi vọng mọi người enjoy nó và đi Đà Lạt nha ^^.
Tái bút: nếu mọi người đi Đà Lạt, có thể book thử homestay này nhé: Ở một chút, anh chủ rất tình cảm, nhiệt tình và có nhiều cái chơi hay ho ấy ạ.
-
Bốn năm đại học của tôi
Tạp chí Kí ức Lờ Mao số XX/ quý YY.
Chủ đề: Cuộc sống Đại học.
Dưới đây là buổi phỏng vấn sinh viên Phạm Gia Việt Anh, trường ĐHCN - ĐHQGHN
Q: Xin chào bạn, mình là Văn Ghia, phóng viên tại tạp chí Ký ức Lờ Mao, rất vui vì bạn đã nhận lời mời tham dự buổi phỏng vấn ngắn ngày hôm nay. Trước tiên, bạn có thể giới thiệu đôi chút về bản thân mình cho độc giả được không?
A: Xin chào anh Ghia, xin chào tất cả các bạn đọc, mình tên là Phạm Gia Việt Anh, hiện đang là sinh viên năm 4 (và sắp tốt nghiệp), thuộc trường Đại học Công Nghệ, ĐHQGHN. Mình rất vui vì được xuất hiện trong tạp chí ngày hôm nay.
Q: Ok, let’s start. Đầu tiên, hãy chia sẻ một chút về trường đại học của bạn được chứ?
A: Trường mình là Đại học Công Nghệ, thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội. Ngành mình học là Công Nghệ Thông Tin hệ chuẩn, và mình thuộc lớp CLC. Sơ qua về chất lượng đào tạo CNTT thì chắc cũng cỡ top đầu miền Bắc, chắc chỉ có Bách Khoa là so sánh được. Ngoài ra trường cũng có các Labs nghiên cứu rất chất lượng, với các thầy cô rất giỏi và kì cựu. Mình thấy chương trình học là một điểm cực kì tốt, số lượng các môn và tín chỉ tương đối cân bằng. Điều này tạo điều kiện cho sinh viên như mình có thời gian để nghiên cứu khoa học hoặc đi thực tập từ sớm. Đây là thứ mình nghĩ là mang lại profile rất đẹp và xịn cho những sinh viên tốt nghiệp khi tham gia vào môi trường lao động. Tuy nhiên, về cơ sở vật chất, chắc mình xin phép tóm gọn trong 3 chữ là “Không có cổng”.
Q: Cảm ơn lời chia sẻ khá là đầy đủ và chân thực của bạn (cười). Vậy thì hãy bắt đầu với cuộc sống đại học của bạn nhé. Bây giờ, hãy miêu tả nó bằng 3 từ bất kì.
A: Hmm quả thật 3 từ có vẻ hơi ít, nhưng mình nghĩ mình sẽ chọn 3 từ là khám phá, mông lung và mạnh mẽ.
Q: Tại sao bạn lại chọn 3 từ này?
A: Mình sẽ bắt đầu với từ khám phá. Đây là một từ với ý nghĩa là tìm hiểu, mở rộng và nâng cao nhận thức hoặc khả năng về một vấn đề nào đó. Mình thấy môi trường đại học đã cho mình những điều tương tự như vậy. Mình hiểu biết thêm nhiều về cuộc sống, học tập và công việc khi bắt đầu được sống tự lập nhiều hơn, được thử và được lựa chọn những việc của bản thân mình. Hơn nữa, mình có thêm nhiều người bạn ở giảng đường đại học, đồng hành và giúp đỡ mình rất nhiều trong suốt 4 năm (và chắc còn hơn thế nữa). Tất nhiên là không thể không kể đến kiến thức mà mình nhận được từ các thầy cô giáo trong trường, là nền tảng vững chắc cho sự nghiệp tương lai của mình.
Q: Thế còn mông lung thì sao? Bạn đã trải qua cảm giác này ở đại học như thế nào?
A: Thật ra mình thấy cái cảm giác mông lung nó luôn đi kèm với việc khám phá. Sau khi tìm ra nhiều thứ mới lạ, và nhiều thứ muốn tìm hiểu, thì mình lại phân vân không biết nên chọn hướng đi nào sao cho hợp lý với bản thân mình.
Mình vẫn nhớ lúc mình năm 2 (và cả năm 3), mình khá loay hoay trong việc lựa chọn hướng đi. Công nghệ thông tin là một mảng rất rộng, và tìm ra hướng đi phù hợp với bản thân thì không thật sự dễ dàng. Điều đó khiến cho 1 người hay bị overthinking như mình cảm thấy rất ngột ngạt và khó chịu trong tư tưởng. Lúc đó thì mình cũng đi nhờ sự tư vấn của một vài anh chị đi trước, và vài người bạn nữa. Những trải nghiệm của họ giúp mình có thêm nhiều thông tin hơn để đưa ra quyết định. Và thật may là bây giờ mình cùng đã có kinh nghiệm đối mặt với nó, nên cũng dễ chịu đi phần nào.
Q: Cuối cùng là từ mạnh mẽ?
A: Yeah, mình nghĩ không chỉ riêng bản thân mình mà mọi sinh viên sau khi trải qua 4 năm đại học đều cảm thấy bản thân trở nên mạnh mẽ hơn. Cuộc sống tự lập giúp cho sinh viên như mình trưởng thành hơn rất nhiều. Việc đứng trước những quyết định ảnh hưởng đến bản thân và việc lựa chọn nó cho mình thêm nhiều phát triển trong tư duy. Cho dù phần lớn kết quả không được như mong đợi, ít nhất thì bản thân đã cứng cáp và bớt “sợ hãi” đi nhiều.
Q: Có vẻ như những năm đầu tiên cũng khá khó khăn với bạn nhỉ. Bạn có thể chia sẻ thêm về những giai đoạn trong quá trình học tập tại UET không?
A: Mình nghĩ sử dụng từ khá khó khăn cũng không chuẩn lắm, vì mọi thứ khá là “lên xuống” chứ không hẳn là trầm hẳn với mình. Còn để kể về những giai đoạn, có lẽ mình sẽ chia thành 2 giai đoạn chính, là 2 năm đầu tiên và 2 năm cuối cùng.
Q: Tại sao bạn lại chia như thế?
A: Trong 2 năm đầu tiên, mình hoạt động như một sinh viên đúng nghĩa. Nhưng ở 2 năm cuối, đúng hơn từ kì 2 năm thứ 3, mình học ít môn hơn và dành thời gian để đi thực tập. Do đó, mình đã có một góc nhìn khác hơn về việc học ở đại học.
Q: Vậy trong giai đoạn 2 năm đầu tiên, những kỷ niệm nào khiến bạn khó quên nhất?
A: Để mà kể thì sẽ có rất nhiều, từ những sự kiện vui vẻ, các buổi sinh hoạt cho đến những cuộc thi căng thẳng. Để cho tiện thì mình sẽ cố gắng liệt kê theo trình tự thời gian, nhưng chắc chỉ kể một vài kỉ niệm chính. Mình bắt đầu năm nhất bằng việc học online ở nhà bởi dịch Covid19, nên nói chung cũng không có gì quá đáng nhớ. Đến giữa kì 2 thì mình được lên đại học, nhưng mọi thứ cứ bị ngắt quãng bởi tình hình dịch bệnh khiến mình không có quá nhiều thời gian gặp mọi người. Chắc kỉ niệm nhớ nhất là lần đầu các bạn cùng khóa rủ nhau đi đá bóng, rủ mãi thì cũng được tầm 10 người =)).
Sang đến năm 2 thì mình học tập và làm quen được nhiều người bạn hơn, nhưng để ấn tượng nhất thì chắc là đợt mình được đi quân sự cùng với lớp trong hơn 3 tuần. Ở khu quân sự thì cả lớp như 1 gia đình vậy, rất đoàn kết và vui vẻ với nhau. Phòng mình không chỉ có các bạn cùng lớp mà còn có nhiều bạn ở bên CN10, cũng có với nhau nhiều kỉ niệm như lần bị phạt vì không dậy đúng giờ, hay ăn lẩu mì tôm trong chậu cùng nhau. Nhưng lần mình nhớ nhất chắc là lúc mình sốt 39 độ vào nửa đêm, không ngủ được. Quay sang giường đối diện thì thấy bạn Bình, đang ngồi chấp bằng và ho liên tục. “Trong cơn mê man tôi cứ tưởng mình thấy thổ địa :))”. Sau cùng kết quả là mình phải đi viện để kiểm tra trong buổi sáng hôm sau, còn bạn Bình bị viêm phổi và phải nghỉ học 2 tuần cuối cùng =)).
Ngoài ra, năm 2 thì mình cũng cùng mấy anh em lập thành 1 đội tên là Adutainers, đi thi 2 cái hackathon do trường tổ chức. Mấy anh em mình code thì ít nhưng mà tấu hài thì nhiều. May mà vẫn có 2 cái giải để có tí kỉ niệm với nhau ^^.
Có một điều mình nhận ra là những năm tháng đó có những ngày mình mất ngủ chỉ để suy nghĩ xem tương lai mình sẽ làm gì, hay mình liệu có nên làm cái này hay cái kia hay không. Nhưng hiện tại, mình thấy khoảng thời gian khó khăn tưởng như không thể thoát ra đó giờ chẳng là gì cả, ít nhất nghĩ lại mình chỉ cảm thấy “buồn cười”, chẳng hiểu sao lúc trước lại quan trọng hóa nó đến thế. Những kỉ niệm như mình kể ở trên là những kỉ niệm đẹp, và mình thấy rất vui vì mình vẫn nhớ rất rõ chúng, hơn là những ngày tháng “suy” kia..
Q: Bạn có chia sẻ là bạn cảm thấy mông lung trong quá trình học tập, vậy bạn có thể chia sẻ kĩ hơn một chút về điều này không?
A: Việc học tập, mình thấy để đạt điểm cao và duy trì GPA trong khoảng từ 3.2 trở lên là điều khá là dễ đối với học sinh ngành mình. Lớp mình rất nhiều người giỏi, và GPA của các bạn ấy toàn 3.8 đến 3.9. Cái mà mình mông lung nhất đó chính là việc làm Nghiên cứu Khoa học và đi thực tập.
Ở năm 2 và đầu năm 3, các bạn lớp mình thường sẽ chọn 1 trong 2 hướng là đi xin thực tập ở một số công ty, hoặc xin vào các Lab của các thầy cô để làm Nghiên cứu khoa học (lớp mình cũng có nhiều bạn làm được cả 2, như bạn Hynduf chẳng hạn, quá khủng). Ban đầu mình hứng thú với việc lên Lab hơn, vì khả năng được nhận sẽ cao hơn là xin đi thực tập.
Trường có rất nhiều Labs chất lượng, và Labs mình chọn là Blockchain, sau khi được 1 chị khóa trên giới thiệu. Ban đầu thì mọi thứ khá là ổn, mình cũng được tiếp cận tài liệu và những thứ “vỡ lòng” về Blockchain. Nhưng vì Lab không có dự án hay nghiên cứu gì, nên cũng tan rã dần. Khá buồn cho một thằng sinh viên chân ướt chân ráo như mình. Thật ra, phần lớn là bản thân mình cũng hơi bị động trong việc tìm hiểu và liên hệ các thầy cô, nên kết quả sau cùng không mấy khả quan. Nếu được quay lại thời gian đó chắc mình sẽ chủ động hỏi và liên lạc với thầy và anh chị trong Labs nhiều hơn, chắc sẽ nhận được nhiều lời khuyên bổ ích.
Trường mình cũng có tổ chức các sự kiện liên kết với các công ty, như Jobfair chẳng hạn. Sau đợt đó, mình cũng có biết một vài công ty đang tuyển người, và cũng chịu khó nộp hồ sơ xin việc. Với profile khá nice và một vài người refer, mình cũng được các công ty phỏng vấn. Tuy nhiên thì vì nhiều lí do, từ trình độ còn quá non cho đến “đen”, mình vẫn tạch tầm 3, 4 lần. Nhớ nhất chắc là đợt phỏng vấn 1 công ty về Blockchain, mình được refer và nhận xét khá là tốt, nhưng vì công ty bị hack nên họ đã hủy offer cho mình.
Sau những lần đó thì rốt cuộc là mình vẫn chưa biết là nên đi thực tập như thế nào, hay sẽ tham gia nghiên cứu trên các Labs, trong khi các bạn cùng lớp đã được nhận thực tập hoặc đã nghiên cứu được 1 khoảng thời gian rồi. Nghĩ lại thì không thể phủ nhận là ngày đó với mình rất là mông lung và stress, và đầy áp lực nữa.
Q: Mình thấy đa số những sinh viên đều sẽ trải qua những gì bạn từng trải như thế ở những năm đầu phải không?
A: Thật ra theo quan sát của mình thì đúng là như vậy, nhiều bạn bè mình cũng rất mông lung với lựa chọn hướng đi nghề nghiệp cho họ.
Q: Vậy thì ở giai đoạn 2 như bạn chia sẻ, tức là khoảng giữa năm 3 và hết năm thứ 4, mọi thứ với bạn diễn ra như thế nào?
A: Ở kì 2 năm 3, mình bắt đầu được nhận đi thực tập. Đồng thời mình cũng học gần hết tín chỉ yêu cầu trong trường nên mình khá là thoải mái thời gian, do đó mọi công sức đều tập chung cho việc đi làm. Thời gian lên trường của mình cũng ít dần, và rồi sang đến năm thứ 4 thì gần như không lên nữa. Nhiều người bạn mình cũng ít gặp gỡ hơn trước nhiều, và đến lúc này gần như mình đã “ra trường”, haha.
Q: Chắc là lúc này, bạn cũng sẽ không có quá nhiều kỉ niệm với trường học nữa nhỉ?
A: Hmm gần như là vậy. Trong tuần mình cũng lên trường học vài hôm, sau sang năm 4 thì mình không lên nữa do đã học xong rồi. À mình vẫn nhớ vào kì 2 năm 3, lúc đó mình còn 1 môn thể chất nữa là đủ tín, và mình chọn học bóng bàn. Mọi thứ đang rất ổn cho đến hôm thi, mình không mặc quần thể dục mà mặc quần vải bình thường. Thế là thi xong thì mình bị cho tạch bởi mặc sai đồng phục. Khá là khó hiểu. Dù vậy thì sau khi van xin cô 7749 lần và “đổi quần” với một anh học cùng lớp, mình cũng được thi lại ở ca sau. May mà không bị tạch. Dù sao thì đó cũng là kỉ niệm khá khó đỡ của mình ở giai đoạn này.
Q: Giờ cũng đã đến lúc ra trường, bạn có điều gì tiếc nuối khi chưa làm được lúc ở trường không?
A: Khá là nhiều thứ đấy haha. Để xem, nếu xét về việc học tập thì tiếc nhất là chưa có tham gia Nghiên cứu khoa học ở trường, còn lại thì khá trọn vẹn với mình. Các hoạt động khác thì mình chỉ hay tham gia các giải đá bóng, và cũng không tham gia CLB nào. Nghĩ lại thấy cũng khá đáng tiếc, vì nếu tham gia CLB mình có thể mở rộng quan hệ rất nhiều ^^. Còn lại những thứ khác gần như mình đã trải nghiệm, đặc biệt là có một thứ khá nhiều bạn khác chưa làm được, đó là chụp ảnh với cổng trường haha.
Q: Thế bây giờ nếu được quay lại vào một thời điểm trong 4 năm trên, bạn sẽ chọn khoảnh khắc nào?
A: Hmm mình nghĩ là đâu đó vào kì 2 năm thứ 2, sau giờ học ở GĐ2. Mình và mấy thằng bạn ra quán chè đối diện ngồi chém gió, nói về mấy chủ đề linh tinh mà chả liên quan gì đến học tập hay công việc. Ngoài ra, cảm giác mọi người lúc đó vẫn vô tư lắm, chưa bị tư bản bóc lột như bây giờ (cười).
Q: Quả thật là những chia sẻ đặc biệt về môi trường và thời gian học tập ở đại học. Nếu có đôi lời nhắn nhủ cho các bạn trẻ hơn đang chuẩn bị bước vào đại học, bạn sẽ nói gì?
A: Mình nghĩ là các bạn chỉ cần tự tin và mạnh dạn, dám thử và dám làm thì mọi thứ ở đại học sẽ rất là bổ ích và đáng nhớ cho các bạn.
Q: Cảm ơn Việt Anh rất nhiều vì đã tham gia buổi phỏng vấn ngày hôm nay. Chúc bạn sẽ có nhiều sức khỏe và thành công trong các dự định sắp tới.
A: Cảm ơn anh Ghia, cảm ơn quý chương trình đã mời em đến hôm nay. Mình cảm ơn tất cả các bạn đọc đã theo dõi bài phỏng vấn này. Peace.
-
Đỉnh vinh quang sẽ chẳng có gì?
3h đêm, trên ban công tầng thứ 20 của một tòa chung cư giữa lòng thành phố, những làn khói màu trắng đục vẫn liên tục được nhả ra, tan vào trong những cơn gió oi bức của mùa hạ. Dù mới chuyển vào căn chung cư này được 2 tháng nhưng không dưới 10 lần, hắn làm điều này ngay trước ban công. Chậc, dù sao nay cũng là thứ 7 mà, ngồi thêm chút nữa có sao đâu - hắn nghĩ. Thành phố vào ban đêm dù vẫn lấp lánh những ánh đèn, nhưng lại yên tĩnh và bình lặng, lác đác vài chiếc xe như những đốm sáng nhỏ đang lướt đi trên mặt đường phẳng lì. Nhưng khung cảnh này chẳng làm hắn cảm thấy yên bình, trái lại còn kích thí những suy nghĩ trong hắn trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Đôi chút về hắn, tên là Văn Ghia, năm nay 28 tuổi, là nhân viên văn phòng tại một công ty đa quốc gia. 2 tháng trước hắn cũng dành đủ tiền mua được căn hộ cao cấp này, với 3 phòng ngủ và nhiều tiện nghi khác. Đối với bạn bè và người thân, Ghia là một người đàn ông mẫu mực và thành công điển hình. Ở tuổi chưa đến 30, hắn có công việc ổn định với thu nhập tương đối cao, có nhà và xe riêng, cuộc sống thoải mái và không có quá nhiều áp lực so với nhiều người cùng độ tuổi. Nhiều người bạn và em út trong họ hàng cũng lấy hắn là một “tấm gương” để phấn đấu, học theo lối sống kỉ luật và ý chí của hắn. Với một người có hoàn cảnh xuất thân tầm thường như thế, ở nông thôn, gia đình lao động chân tay bình thường, thì những gì hắn đạt được ngày hôm nay cũng có thể xem như đỉnh cao của một người chưa đến đầu 3 rồi.
Nhưng đó chỉ là những cái mác với góc nhìn phiến diện về hắn mà mọi người xung quanh gán cho, chứ chẳng ai hiểu được trong đầu hắn thật sự đang nghĩ gì, kể cả gia đình hay bạn bè thân thiết. Quay lại thực tại, chẳng biết hắn rít đến điếu bao nhiều rồi, chỉ thấy 2 mắt hắn mơ màng nhìn ra không trung, thi thoảng lại chớp chớp đôi mắt và nhả làn khói dài. Thứ duy nhất hắn cảm thấy ngay bây giờ là sự trống rỗng, cả trong thể xác và tâm hồn. Hắn cứ ngẫm nghĩ, ngỡ rằng hắn đã có tất cả những gì hắn từng mong, nhưng rồi nhận ra hắn chẳng thật sự cảm thấy hạnh phúc với điều đó.
Đỉnh vinh quang sẽ chẳng có gì, ngoài những thứ mày mang theo.
Hắn gần như chẳng mang theo gì…
Ngay từ lúc học cấp 3, hắn học ở trường nội trú, ngoài những ngày lễ ra thì mấy tháng mới về thăm nhà 2-3 ngày rồi lại đi. Ngay đến cả những ngày nghỉ hè của hắn cũng không trọn vẹn, với những buổi học thêm, học bổ sung để theo kịp với các bạn cùng lớp. Thời đó hắn cũng chưa giàu có gì, chỉ có một chiếc điện thoại cục gạch đen trắng để nghe gọi, và một chiếc laptop cũ mua lại để phục vụ cho việc học. Bởi đó, những cuộc gọi điện về nhà trở nên thưa thớt dần theo thời gian, đa phần chỉ để xin tiền sinh hoạt phí hay là đóng học.
Khi lên đại học, hắn vừa học vừa làm, hoặc làm thêm những dự án khác ngoài giờ để kiếm thêm tiền trang trải. Những lần facetime với gia đình lúc tối, hắn cũng chỉ mong càng nhanh càng tốt, để dành thời gian “cày quốc” thêm chút tiền. Do đó, 5-10p gọi điện cũng chỉ xung quanh những câu chuyện qua loa… Hắn chẳng tâm sự gì với bố mẹ, và bố mẹ cũng chỉ biết hỏi han, dặn dò vài câu về sức khỏe và công việc. Dần dần, dù mang nhiều tâm sự và mệt mỏi, hắn cũng chẳng biết cách mở lời như thế nào với gia đình,…
Lấy thêm 1 điếu trong bao ba số, hắn lại châm lửa và rít. Gió lúc này như mạnh hơn, thời tiết có vẻ mát mẻ hơn một chút. Hình như sắp có mưa rào thì phải. À, hắn chẳng thèm quan tâm đâu, trong đầu hắn bây giờ đang nghĩ về những người bạn, nhưng chẳng ai gọi là thật sự thân thiết để hắn chịu tâm sự. Từ lúc biết đến việc kiếm tiền, hắn chỉ tập trung duy nhất vào việc đó. Những cuộc hẹn hay đi du lịch với nhóm bạn thân từ cấp 3, hắn đều nghĩ cách từ chối. Không phải vì hắn không muốn đi, mà bởi hắn biết sau khi đi thì rất nhiều deadline đổ dồn khiến hắn sẽ cảm thấy hối hận vì đã chọn đi. Lâu dần, vài lời hẹn cũng thưa thớt đi, nhóm chat cũng không sôi nổi như thời cấp 3 nữa. Tuần trước hắn lướt facebook, thấy những người bạn kia cùng nhau du lịch ở Thái Lan, hắn cũng hơi chạnh lòng, comment một câu đầy vẻ hờn dỗi: “Ơ đi mà không nhắn t 1 câu à”. Đáp lại comment đó là một câu nửa đùa nửa thật: “Bọn t mà rủ thì m lại báo bận cho xem”. Hắn cười chua chát, không thể phủ nhận được những gì bạn vừa trả lời mà.
Loving is hard.
Đối với hắn, tình yêu từ trước đến nay chỉ là các sự lựa chọn. Hắn cũng trải qua vài mối tình chớp nhoáng thời sinh viên, nhưng kể từ khi đi làm, hắn giường như không có thời gian cho việc này nữa. Bạn bè lúc trước cũng thi thoảng giới thiệu cho hắn vài người, nhưng hắn chỉ ậm ừ và bảo là không phải gu. Lần gần nhất hắn chịu đi hẹn hò với một người kém hắn 2 tuổi, hắn tán bằng 1 câu khá là …: “À thì ra nhà em nhà gần nhà máy xi măng, bảo sao nhìn em như được tạc từ xi măng ra”. Câu này khiến hắn bị mấy đứa bạn trêu trọc mấy tháng liền, cũng làm hắn tự ti hẳn.
Bên ngoài, vài hạt mưa đã bắt đầu rơi, kèm theo đợt gió càng mạnh hơn, báo hiệu cơn giông sắp đến. Nhưng trong hắn, những dòng kí ức và suy nghĩ đó cứ nối dài vô tận, tạo thành một sợi dây xích áp lực bao bọc lấy tâm trí trống rỗng và vô định của hắn. Hắn đã có nhiều thứ, nhưng có vẻ hắn đánh đổi quá nhiều để đạt được. Tuổi trẻ, gia đình, bạn bè, tình yêu và những kỉ niệm đẹp, hắn chấp nhận bỏ đi để leo lên đỉnh danh vọng một cách nhanh hơn. Cuộc đời trong mắt hắn từ bao giờ chỉ còn lại hai màu đen trắng. Trước giờ, hắn chịu đựng được sự cô độc này bởi lẽ hắn có những mục tiêu cần để đạt được, nhưng đến hiện tại, mọi thứ quá đủ đầy khiến hắn không còn hứng thú gì nữa. 3h sáng, hắn chẳng còn ai để gọi. Quá nhiều tâm sự và nỗi buồn, hắn cứ để cho nó chậm rãi gặm nhấm bản thân, cùng những chất kích thích gây hại. Hắn dường như điều này, “mình thuộc về nỗi buồn” - hắn nghĩ, hoặc đơn giản là hắn đang cố bám víu một thứ gì đó để thuộc về…
Sau 2 tiếng đồng hồ, hắn mệt mỏi lết vào giường. Chờ đợi hắn vẫn là một ngày cuối tuần cô độc, và vòng lặp cuộc sống sắp tới.
-
Mục đích tồn tại là gì?
Không dưới 10 lần trong 2 tuần qua, mình suy nghĩ về câu hỏi rằng mục đích tồn tại của bản thân là gì? Và những ý tưởng cho câu trả lời xuất hiện trước tiên với những mục tiêu, danh vọng, tiền bạc và vô vàn những thứ vật chất khác. Tất cả những thứ đó, dù nghe có vẻ to lớn hay hợp lý đến đâu, cũng chỉ để thỏa mãn cho những tham vọng và ham muốn của cá nhân mình. Mình đặt ra những mục tiêu cho bản thân, và một vài trong rất nhiều mục tiêu đó mình đã đạt được. Nhưng cảm giác thỏa mãn, tưởng như mình đã ở trên đỉnh vinh quang đó, chỉ trôi qua một cách rất nhanh chóng, và mình lại quay về tâm lý của một con sói đói khát, sẵn sàng làm nhiều thứ để săn được con mồi. Có đúng không khi ở trên đỉnh của sự thành công và thỏa mãn, sẽ chẳng có gì ngoài những thứ mà mình đã mang theo ngay từ đầu? Và đâu thể biết được trên đường leo lên trên đỉnh đó, mình sẽ chấp nhận bỏ đi những gì?
Dù sao thì, những câu hỏi đó chưa phải là câu trả lời cho những gì mình muốn, nhưng nó cũng giúp mình nhận ra rằng những thứ tiền bạc, danh vọng kia chưa phải là mục đích tồn tại của bản thân mình. Nhưng mình có cần nỗ lực cho những thứ này không? Mình sẽ trả lời là có, vì mình tin nó sẽ là công cụ hữu ích nhất, giúp bản thân mình tìm ra câu trả lời. Nếu không thì, mình sẽ chẳng có thời gian đâu ngắm nhìn cuộc sống qua nhiều góc cạnh, chiêm nghiệm và nhận ra những thứ vô hình và hữu hình, khi đầu óc chỉ mãi tập trung lo cơm áo gạo tiền cả.
Mình nghĩ về những thứ ở trên khi tình cờ đọc được đoạn trích trong Lão Hạc của nhà văn Nam Cao:
“Một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu? Khi người ta khổ quá thì người ta chẳng còn nghĩ gì đến ai được nữa. Cái bản tính tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau ích kỷ che lấp mất…”
Có thể thời đại và xã hội của nhà văn và của mình bây giờ khác nhau rất nhiều, nhưng sau cùng, cái bản tính tốt của con người là thứ mà xã hội đều tôn vinh và đề cao. Nhưng đó có phải là mục đích sống của bản thân mình hay không?
Quay lại thời gian một chút, thời điểm mà mình còn nhỏ, có thể là học cấp 1. Mình chưa rõ về cuộc đời, nhưng nếu ai hỏi mình rằng ước mơ sau này của mình là gì, mình luôn trả lời là mình muốn trở thành một nhà khoa học, tạo ra những phát minh có thể giúp ích cho loài người. Không chỉ mình lúc đó nghĩ thế, mà rất nhiều những đứa trẻ cùng lứa đều mong muốn làm bác sĩ giúp đỡ người bệnh, hay kĩ sư xây dựng công trình cao cấp giúp đỡ người dân, và mô tả nó qua những câu văn ngắn trong giờ Tiếng Việt. Có lẽ bản chất của mỗi con người, khi trong trạng thái đơn sơ nhất, là đều muốn giúp đỡ mọi người. Đó là điều mình tin rằng mình và mọi ngươi đều xuất phát từ lòng tốt, muốn mang lại những giá trị, giúp đỡ cho cuộc sống và nhân loại. Vậy, mục đích tồn tại của bản thân mình, liệu có phải là giúp đỡ và mang lại giá trị cho cuộc sống và mọi người xung quanh?
Thực tế là không. Mỗi khi mình giúp đỡ một ai đó, dù là việc không quá lớn, não bộ của mình luôn cảm thấy hưng phấn và cơ thể như đang có thêm một phần sức mạnh. Điều đó giúp kích thích bản thân mình rất nhiều, và mình nhận ra rằng giúp đỡ một ai đó cũng có thể làm bản thân mình vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng mình lại thấy rằng cái cảm giác này không khác gì cảm giác thỏa mãn khi đạt được mục tiêu, hay cảm giác nhẹ nhõm khi không bị phát hiện sau khi làm điều gì đó sai trái. Và từ đó, mình nghĩ lại rằng liệu việc mình giúp đỡ những người khác một cách nhiệt tình như thế, là thật sự mình đang quan tâm và muốn giúp đỡ họ, hay chỉ đơn giản là mình muốn thỏa mãn cái tôi và những cảm giác “nghiện” thăng hoa của bản thân? Lại thêm một câu hỏi nữa, và mình cũng không biết trả lời như thế nào. Thật ra mình tin vào một thứ gọi là năng lượng của lòng tốt, nó kiểu như một phiên bản nhỏ hơn của luật nhân quả vậy. Đại khái là năng lượng của lòng tốt là vĩnh cửu, và dòng năng lượng này sẽ tuần hoàn đến vô tận trong không thời gian, và con người chỉ là vật trung gian truyền tải nó mà thôi. Nếu như mình giúp đỡ ai đó, tức là mình chuyển đi nguồn năng lượng này, thì sau một khoảng thời gian, những nguồn năng lượng tương tự sẽ đến với bản thân mình, giúp mình lấp đầy sự thiếu hụt đó. Mình đã từng nhận được sự giúp đỡ rất nhiệt tình của những người hoàn toàn xa lạ hoặc chỉ mới quen trong một vài tiếng, và mình thấy rằng mình cũng sẽ giúp đỡ những người khác như thế, dù mình có quen họ đủ lâu hay không.
Mình cũng có đọc được ở đâu đó, rằng lòng tốt xuất phát từ sự thương cảm của bản thân. Mình nhận thấy mình đôi khi cũng dễ thương cảm khi nghe những người có những hoàn cảnh khó khăn vất vả, cũng muốn giúp đỡ họ. Và đôi khi mình nghĩ nếu như mình không giúp, liệu những người khác có giúp đỡ họ hay không? Thường thì câu trả lời là có, nên mình nghĩ mục đích tồn tại của bản thân không hẳn là giúp đỡ mọi người. Nhưng mình có làm điều này không? Tất nhiên là có, vì mình tin vào những gì mình quan niệm ở trên, và bởi mình vẫn còn sự thương cảm đối với những con người khác.
Và trong khi suy nghĩ về những điều trên, tình cờ mình gặp một chị gái trên chuyến bay từ LA về HongKong. Sau khi nói chuyện khá lâu, mình nhận thấy chị có quan điểm sống khá rõ ràng, và chị cũng mở ra cho mình những góc nhìn khá là hay mà mình chưa từng biết trước đây. Sau cùng, mình nhận ra có lẽ mục tiêu tồn tại của bản thân chỉ là cố gắng làm theo những lí tưởng sống mà mình đã đặt ra. Lí tưởng này chỉ là tập hợp những suy nghĩ, ý niệm và quan niệm mà bản thân mình cho rằng là đúng đắn, hợp lý với điều kiện và trạng thái của cá nhân. Nó cũng có thể thay đổi, bị tác động bởi những con người và sự việc xảy ra xung quanh. Với bản thân mình, những lí tưởng đó sẽ có chỗ cho những lòng tốt, sự biết ơn, sự may mắn và cả những nỗi buồn. Mình cũng đang tiếp tục làm theo những gì mình tin tưởng, và dần dần mình cũng lờ mờ nhận ra đâu là bản ngã, phần con và phần người của mình. Mình sẽ học cách cảm ơn và biết ơn với cuộc sống, học cách tham gia vào sự tuần hoàn của những năng lượng tích cực, học cách tìm hiểu và tương tác với những luồng suy nghĩ đa dạng xung quanh, và học cách tìm ra đâu mới là bản thân mình. Mình tin đấy là những gì mình muốn làm trong khi mình tồn tại trong thế giới này, và mình sẽ không làm những điều đó đơn độc, hoặc sau cùng là tan biến đi một cách đơn độc.
Viết ra những dòng trên, chỉ là suy nghĩ của bản thân mình, và mình không phải đang chỉ dạy bất kì ai cả. Mọi thứ đến và đi sẽ để lại cho mình những bài học, những giá trị mới mẻ, và mình mong mọi thứ đều không quá trễ đối với mình. Cảm ơn đến chị Thư vì đã chia sẻ nhiều thứ hay cho em, anh Thịnh Suy vì những lời nhắn của anh để em thấy rằng bản thân mình không cô đơn trên hành trình này, cảm ơn đến gia đình, bạn bè, cuộc sống cho mình được sống và được làm người. Phía trước còn rất dài, và chỉ hi vọng mình sẽ không bỏ cuộc…
Hanoi, 06/03/2025.
-
Con đã 22 tuổi
.
Thư gửi bố,
Con chào bố ạ.
Cuối cùng con cũng đã bước đến cái tuổi gọi là trưởng thành rồi. Khác với thời của bố khi tầm 15 16, các bác các chú đã ra đời bươn trải, làm việc kiếm tiền phụ giúp bố mẹ, thời đại này của con có vẻ như dễ chịu hơn.
Bọn con phần lớn đã được tạo điều kiện học hành đầy đủ và gần như sau khi tốt nghiệp đại học, thì mới xem như là trưởng thành. Dù vậy, con vẫn thấy bản thân mình đang còn non nớt và yếu đuối lắm bố ạ.
Tuổi trẻ của bố khó khăn hơn con đủ điều, và con cũng chẳng thể biết lúc đó bố có rơi vào những cảm xúc tiêu cực hay không, nhưng bố vẫn làm và vẫn tự bước tiếp. Con thì đến bây giờ thì vẫn chưa thể dũng cảm và mạnh mẽ được như thế. Nhiều lúc con cảm giác như mình sắp sụp đổ đến nơi, khi mà những áp lực và suy nghĩ tệ hại bị ý chí ép thẳng xuống lồng ngực khiến con không thể thở nổi, và có những đêm 1 mình, con bị đánh gục, chấp nhận để nó thoát được ra cùng hai hàng nước mắt.
Đã hơn 10 năm kể từ ngày bố rời đi, con vẫn đang học cách để trở thành một người đàn ông đúng nghĩa. Con biết là nhân vô thập toàn, nhưng con vẫn chưa thể tìm được từ những người xung quanh một hình mẫu đàn ông mà con cho là mình sẽ trở thành. Con vẫn luôn cầu toàn sự hoàn hảo trong mọi việc con làm, nhưng dường như con vẫn chưa thể đạt tới được điều đó. Và cứ mỗi lần như thế, sự thất vọng về bản thân của con càng tăng thêm. Con vẫn tự thấy mình chỉ có một mình, tự tìm ra những điều đúng sau những sai lầm, dù đôi khi cái giá phải trả cho nó là rất đắt. Đã nhiều lần, con ước con được chỉ dạy những bài học đó từ những người đi trước như bố, bố ạ. Con hiểu được rằng gia đình là động lực cho con cố gắng đến ngày hôm nay, nhưng càng lớn con càng mong giá mà bố vẫn ở đây, vì con cũng cần một điểm tựa cho động lực đó bố à.
22 tuổi rồi nhưng con thấy sao bản thân mình còn thiếu xót đến thế. Từ khi bố đi, con đã học được cách che giấu những suy nghĩ mỏng manh của mình bằng sự hài hước và tích cực giả dạng. Con mù quáng tin rằng người đàn ông thì không nên yếu đuối ủy mị, không nên để lộ ra những góc khuất trong lòng như những yếu điểm chí mạng. Con tập không chia sẻ những tâm sự tiêu cực với mọi người, học cách làm đóng băng nó và tập trung cho những gì mà con đã tin là đúng. Nó giúp con trở thành người con chăm chỉ của mẹ, người em trai học giỏi của chị, và là người được họ hàng kì vọng sẽ mang lại ánh sáng tương lai cho gia đình. Nhưng sau nhiều năm, con nhận ra những mánh khóe đó giờ như phản tác dụng lại với chính bản thân mình vậy. Có những đêm con trở về với bản ngã là cậu bé 10 tuổi, muốn khóc và chạy về kể cho mẹ nghe những ấm ức mà con phải chịu đựng, nhưng con không biết bắt đầu từ đâu cả. Đã quá lâu rồi, con gần như quên mất đi cách để làm việc đó. Con lại tắt máy, rửa mặt, thở đều, nhắm mắt cho đến khi chìm vào giấc ngủ.
Bố à, những ngày bố đi, con dần dần đã học cách chịu đựng những nỗi đau tưởng chừng như đủ sức cho con đo ván. Có những lần mẹ phải khóc vì những món nợ không thể trả, có những bữa cơm chỉ toàn nước mắt vì họ đến đòi nợ, có những lần bị người đời khinh bỉ, con vẫn chịu được bố ạ. Nhưng đôi lúc con vẫn tủi thân lắm. Nhìn bạn bè cấp 3 có những quần áo mới, được đi đây đi đó nhiều nơi, con cũng ước giá mà mình cũng được như thế, chỉ để có những thứ trải nghiêm mà họ vẫn kể. Nhưng bố đừng lo, trong tâm hồn con vẫn không sao đâu bố, vì con biết một ngày con cũng sẽ được như thế, thậm chí là hơn nếu như con vẫn tiếp tục và không bỏ cuộc. Và con biết bố cũng sẽ làm như thế, nếu bố là con ở bây giờ, bố nhỉ?
Tuổi 22, con vẫn chưa hiểu mình đang sống cho những gì nữa. Con đã đặt ra những mục đích, rồi khi đạt được nó, con lại không hề thấy vui vẻ như mong tưởng. Cảm giác thỏa mãn đó không thể lấp đầy những gì còn thiếu ở bên trong con người này. Nên là con vẫn tiếp tục tìm kiếm, bơi trong biển đời để mong tìm được cái cảm giác đó, như bố đã từng làm trước đây. Ai đó đã từng dạy con phải biết đủ thì tâm sẽ an lành, nhưng con chưa thấy bản thân mình ở trong vùng an toàn để biết đủ. Ít nhất con vẫn tin là con sẽ không cảm thấy hối tiếc, vì những gì mình đã và sẽ trở thành.
Con không phủ nhận rằng đây là lần đầu con tâm sự những điều này, vì con vẫn đang học cách tin tưởng những người khác nhiều hơn. Tết này về, các bác đều bảo với con là giờ lớn rồi, có người yêu đi thôi, nhưng con thấy mình chưa biết làm cách nào bố ạ ^^. Ít nhất con vẫn có những người bạn và gia đình, nên con rất chân trọng những gì đã qua trong hơn 20 năm vừa rồi. Sắp tới con mong là sẽ đưa gia đình đi du lịch cùng nhau lần đầu tiên, để con có thể lấp đầy được những cảm xúc con chưa từng có.
Con cảm ơn bố, cảm ơn gia đình, bạn bè đã bên cạnh con trong những ngày tháng khó khăn qua. Con cảm ơn cuộc sống mang lại những gia vị cảm xúc, nuôi dưỡng tâm hồn con. Con cảm ơn tất cả những gì đã xảy ra và sẽ xảy ra trong cuộc đời. Hy vọng con sẽ tiếp tục tự tin và mạnh mẽ trên hành trình này.
“Wishing myself all the best and all the blessings”
Sầm Sơn, ngày 05 tháng 02 năm 2025
Con của bố
….
-
7 tuần ở Thái Lan
Xin cảm ơn đến những người tổ chức, nhà tài trợ và những mentors trong quá trình tham gia Invisible Garden và Antalpha Hacker House.
Xin chào mọi người, mình vừa trở về sau chuyến đi Thái Lan kéo dài 7 tuần, và thât sự đây là trải nghiệm rất là đáng nhớ trong 21 năm cuộc đời của mình. Do đó, mình sẽ chia sẻ một chút những gì mình quan sát và học hỏi được từ chuyến đi này dưới dây nhé.
Những gì mình tham gia
Mình tham dự pop-up city tên là Invisible Garden, là một nơi các builders với niềm đam mê về Blockchain và ZKP đến để học tập và cố gắng tạo ra sản phẩm trong vòng 1 tháng. Ban đầu mình chỉ đến Thái Lan để tham gia cái này, nhưng sau đó có một Hacker House của Antalpha Labs cũng tổ chức ở cùng địa điểm, nên mình cũng hứng thú chơi luôn hihi.
2 sự kiện trên được tổ chức ở ChiangMai trong 6 tuần, sau đó mình và mọi người lên Bangkok để tham dự Devcon, một trong những lễ hội blockchain lớn nhất năm cho những người đam mê blockchain như mình.
Lần đầu tiên của mọi thứ
Đây là lần đầu tiên mình được ra nước ngoài, và cũng là lần đầu tiên mình đến Thái Lan. Sự khác biệt giữa văn hóa và con người khiến mình phải thích nghi một cách từ từ. Mình sử dụng tiếng Anh để giao tiếp cũng như học tập và làm việc hàng ngày. Đây chính là môi trường mà mình mơ ước được trải nghiệm từ lâu, khi mình được có cơ hội sử dụng tiếng Anh liên tục từ việc giao tiếp, giải thích, thuyết trình, và nó giúp cải thiện khả năng nghe nói của mình rất nhiều.Mình cũng có những người bạn quốc tế đầu tiên, từ những nước châu Á hoặc ở lục địa khác như Nga, Đức, Ecuador,… Đây là một kỉ niệm đáng nhớ khi có thể kết bạn, đi chơi ăn uống cùng với những người bạn đó, dù đôi khi giao tiếp hơi “nhập nhằng” 1 chút (lý do chính thì là kĩ năng nghe nói của mình vẫn chưa hoàn thiện ^^).
Những người bạn ở Invisible Garden
Bên cạnh đó, mình cũng có lần đầu tiên được tham dự lễ hội lớn như Devcon, được sống trong không khí “thế giới vl” trong suốt gần 1 tuần. Ngoài ra mình cũng có lần đầu tiên được tiếp xúc và trò chuyện với những người đang làm những công việc mà mình mơ ước, và lắng nghe những lời khuyên từ họ thật sự giúp ích cho tầm nhìn và suy nghĩ của mình rất nhiều.
Ngoài ra đây cũng là lần đầu mình thử những món ăn lạ (đa phần là rất cay), có những món ngon nhưng cũng có những món khá là 3 chấm. Bên Thái Lan thì hợp pháp hóa cần sa, nên mình cũng có lần đầu mình thử món này. Thật sự mà nói thì nó không như những gì mình nghĩ vì mùi khó chịu và thật sự không mang lại cảm giác “high” một chút nào.
Món duy nhất mình không dám thử
Tóm lại thì mình cũng có khá nhiều “lần đầu tiên” ở đây, và thật tuyêt khi lần này mình có thể nắm bắt nó thật kĩ càng.
Những gì mình học được
Một lần nữa, đây là trải nghiệm vô giá với mình, vì mình học hỏi được quá nhiều thứ ở đây. Mình học được những kiến thức về Blockchain và ZKP một cách khá bài bản từ những mentor, những thứ mà trước giờ mình chỉ hay tự học một cách chắp vá ở trên mạng (vì trường của mình không có chuyên đề về phần này). Mình cũng học được kinh nghiệm từ những người đi trước, từ những người là PhD về lĩnh vực Cryptography, hoặc những người đang là Senior Engineer trong chuyên ngành này. Những lời khuyên và kinh nghiệm của họ giúp ích cho định hướng tương lai của mình bây giờ, nhất là khi mình sắp tốt nghiệp :))). Thật may lời khuyên đến rất đúng lúc, và mình hiểu được mọi lựa chọn của họ đều có mặt lợi cũng như mặt hại riêng, và bức tranh sự nghiệp cũng rõ hơn chút đối với mình rồi =)). Đùa chứ nó cũng chưa rõ hết đâu, nhiều chỗ vẫn mờ lắm nhưng ít nhất rõ một chút còn hơn không, nhỉ?
Ngoài ra, mình cũng học được cách làm viêc khá là hay ho, khi họ làm việc không giống những gì mình từng thực hiện trước đây. Họ chỉ làm 6 giờ mỗi ngày (từ 10h sáng đến 17h chiều, nghỉ 1h trưa), nhưng mình thấy họ làm việc rất tập trung, không bị sao nhãng bởi những thứ giải trí khác như mình vẫn hay bị. Điều này thât sự giúp đảm bảo năng suất và chất lượng công việc của họ. Quả thật mình vẫn chưa quen với việc làm việc cường độ cao thế (và không ngủ trưa), nên mình vẫn cảm thấy mệt mỏi trong nửa đầu buổi chiều với thời gian biểu này.
Mình cảm thấy may mắn khi những người mình quen được đều giúp mình nâng tầm nhìn và sự hiểu biết lên rất nhiều. Mình học hỏi thêm từ góc nhìn của họ, từ những thế giới quan khác lạ nhưng đầy màu sắc tươi mới, và ít nhiều nó giúp bức tranh trong đầu mình bớt bị “đen trắng” hơn. Cũng có thể vì mình là người trẻ nhất trong đó (không biết sao nhưng ai cũng cảm thấy khá bất ngờ khi mình đang là sinh viên 21 tuổi, chắc do nhìn mặt mình già…).
Những thứ cần cải thiện
Kĩ năng giao tiếp thật sự quan trọng
Nhờ có những lần như thế này, mình mới biết mình cần cải thiện những gì. Sự thật ban đầu mình khá tự tin về vốn tiếng Anh của mình, nhưng khi sang đây mới thấy trình độ của mình vẫn còn gà lắm. Mình giao tiếp ở mức tương đối, nhưng nhiều khi mình không thể nghe rõ đối phương nói gì. Nhất là những người bạn nói khá là nhanh, hoặc ngữ âm của họ hơi khó nghe chút (như người Ấn), khiến việc giao tiếp có hơi khó khăn bước đầu. Ngoài ra những session học tập, mình chỉ hiểu tầm 80% những gì họ nói, vì đơn giản vốn từ của mình cũng chưa đủ tốt, và có quá nhiều từ chuyên ngành khiến mình chưa rõ nghĩa lắm. Đây là thứ mình thật sự cần cải thiện khi về Việt Nam, và thật tuyệt khi nhận ra được điều này.
Khả năng làm việc nhóm của mình cũng khá tệ, nếu so với những người bạn khác. Họ giao tiếp và làm việc rất hiệu quả, và rất chủ động trong việc trình bày ý tưởng với mọi người. Chỉ cần tầm 5 - 10 phút, những người bạn đó hoàn toàn có thể nói ra một giải pháp với các bước rõ ràng và tóm gọn. Đây là kĩ năng rất tốt trong công việc, và mình thấy mình chưa làm được tốt nó. Để đi xa hơn, mình nghĩ mình cần luyện thành thạo điều này, và sẽ bắt đầu tập trình bày nhiều hơn bằng tiếng Việt trước, sau đó là tiếng Anh (vì bình thường trình bày bằng tiếng Việt mình cũng nói khá là khó hiểu…).
Còn nhiều thứ nữa mà mình cần cải thiện lắm, nhưng mình biết mình sẽ không quá vội, vì cái gì cũng cần thời gian để hoàn thiện mà hihi. Nhưng dù sao mình cũng thấy thật tuyệt khi tự thấy những điểm yếu của mình, và cũng có phương án cho nó.
Những người bạn mới
Điều tuyệt vời là mình quen được nhiều bạn mới, và những người giúp đỡ mình rất nhiều, cả về tư tưởng và kiến thức.
Mình xin cảm ơn đến họ trong bài viết này, và hi vọng được gặp lại những người bạn này trong tương lai gần.
Đầu tiên chắc sẽ là Dr.Guo, người hướng dẫn và thầy dạy ZKP cho mình trong suốt hơn 1 tháng ở Invisible Garden. Thầy dạy rất hay và dễ hiểu, cũng chính thầy rủ mình tham gia HackerHouse, và từ đó gặp gỡ được thêm nhiều người mạnh hơn. Thầy cũng cho mình lời khuyên từ kinh nghiệm nghiên cứu PhD của thầy, và nhiều thứ khác cũng hay ho nữa. Mình cũng được tham gia một group học tập về ZKP của thầy qua Discord, và hôm qua là hôm đầu tiên mọi người nói chuyện trên đó hihi.
Vào bar với Dr.Guo (đùa chứ đây là ở Devcon)
Gặp lại mọi người qua discord
Ngoài ra, cảm ơn đến những người anh chị Bing đẹp trai, anh trai thất lạc LongKa (0xhhh), Jeff, Dr.Shuang, Varun, Harry, Emily đã đưa ra những lời khuyên bổ ích về những hướng đi sự nghiệp cho bản thân mình. Họ đang là những người làm công việc mà mình mơ ước trong 2 - 3 năm tới, và thật sự kinh nghiệm của họ là thứ giúp ích mình rất nhiều. Bing, LongKa và Jeff rất cởi mở đưa ra cho mình góc nhìn của họ về Engineer, và còn dẫn mình đi trò chuyện với những người trình độ cao hơn nữa. Với thằng nhóc chưa biết gì như mình, thì mình rất cảm kích sự nhiệt tình giúp đỡ từ các anh, dù mới quen chưa quá lâu ^^.
Bên cạnh đó, không thể không cảm ơn đến Alok, John, Dmitry, Andy, Eric, Beng đã cùng chia sẻ với mình trong cả 6 tuần ở Invisible Garden. Mình hay trên Alok là Ashock, vì ổng học ngành Điện, còn John thì là người nước ngoài đầu tiên mình đi ăn tối cùng (không hiểu sao 2 thằng đang bàn luận về project thì thấy đói nên rủ nhau đi ăn luôn). Dmitry là người rất thân thiện và tốt bụng, cho mình ở free 5 ngày trên Bangkok luôn (vì ổng thuê nguyên 1 căn trên AirBnB). Andy, Eric và Beng là người mình trò chuyện rất nhiều, cơ bản vì vốn tiếng Anh của 4 thằng ngang nhau, nên cũng dễ nói chuyện =)).
Ngoài ra còn rất nhiều người bạn nữa ở Invisible Garden và Hacker House, nhưng mình xin phép để những bức ảnh với họ dưới đây, như một lời cảm ơn hihi.
Mình tiếc khi không thể có ảnh riêng với tất cả những người bạn, nhưng những tấm hình chung này thì vẫn rất đáng giá và chắc chắc mình sẽ giữ lại như một phần kí ức tươi đẹp trong hành trình trưởng thành của mình.
Invisible Garden, Hacker House và Devcon
Invisible Garden là pop-up city mà mình tham dự trong 6 tuần, và thật sự đây là một ngôi nhà chung của mình khi ở ChiangMai. Đó là nơi bắt đầu cho hành trình này của mình, và mình rất biết ơn về những gì mọi người cùng xây dựng ở đây. Nó cho mình cơ hội được học hỏi, giao tiếp và trao đổi trong vòng tròn rộng lớn những con người từ đa quốc gia, độ tuổi và góc nhìn với thế giới.
Team Invisible Garden
Cũng nhờ Invisible Garden mà mình có cơ hội chơi bóng và bị hành sml bởi những team khác, nhưng mà không sao mình vẫn thấy vui vì đươc cháy hết mình với anh em. Chắc mỗi lần bài hát Viva La Vida được phát lên, mình sẽ lại nhớ đến hình ảnh hơn 15 người đội mình cùng ngồi trên con xe màu đỏ, vừa hát vang ca khúc vừa nhảy sau trận đấu.
Trải nghiệm đá bóng đáng nhớ
Với Hacker House, mình tình cờ biết đến khi nó tổ chức cùng địa điểm với Invisible Garden (vì cùng nhà tài trợ là Ethereum Foundation). Đây là nơi mọi người cùng nghiên cứu, bàn luận và thuyết trình về chủ đề ZKP trong vòng 3 tuần. Mình được nghiên cứu những chủ đề mới, những gì đang thịnh hành nhất về Cryptography, cũng kết bạn và học hỏi từ nhiều nguời đi trước. Mình nhận được nhiều hơn cho đi ở đây (vì trình mình gà quá so với mọi người nên không đóng góp quá nhiều), và thật may mắn khi được tham dự nó.
Antalpha Hacker House
Cảm ơn đến Antalpha Labs, và mọi người với những bài chia sẻ thú vị. Mọi người có thể xem danh sách những bài thuyết trình tại đây (trong đó có mình nữa ^^).
Cuối cùng, Devcon, một trải nghiệm có 1-0-2 của mình. Ban đầu mình không có vé tham dự chỗ này, nhưng trong lúc ở Invisible Garden, mình có quen 1 người bạn và bạn này có cho mình vé thừa của bạn đó (cảm ơn Nathalia nhiều ạ ^^).
Thẻ Devcon này
Devcon rất lớn với quy mô quốc tế, khiến cho mình bị ngợp ở ngày đầu tiên. Rất nhiều sessions hay và bổ ích, từ 10-25 phút, và việc đi lại giữa các địa điểm tổ chức session (dù chỉ trong 1 tòa nhà duy nhất), khiến mình bị “mệt”. Rất may là đồ ăn luôn được phục vụ đầy đủ, với quá nhiều món, từ Tây, Tàu, Thái đến cả đặc sản Việt Nam như Phở và Gỏi cuốn. Mình cảm thấy tuyệt khi ở đó, dù có 3 ngày nhưng cũng đủ để mình trải nghiệm không khí lớn như vậy, và cũng rất là vui nữa (đi lễ hội mà, kk).
Tạm kết
7 tuần là khoảng thời gian không ngắn, nhưng cũng không quá dài với bản thân mình. Nó đủ để cho mình có những kỉ niệm đẹp, những người bạn mới và những bài học đắt giá. Mình sẽ vẫn giữ liên lạc với họ, và vẫn sẽ ghi nhớ mãi những kỉ niệm đẹp này. Nếu có cơ hội trong tương lai, mình rất mong được gặp lại họ, và cùng ngồi ôn lại những điều đẹp đẽ đó. Dù sao thì mình viết ra những sự việc và cảm xúc ra đây để nếu một ngày mình quên đi điều gì, thì những dòng chữ này vẫn sẽ giúp mình ghi nhớ lại.
Cảm ơn tất cả mọi người đã đọc bài viết này.
-
Cỗ máy thời gian
Cũng giống như mọi người, mình cũng từng suy nghĩ rằng nếu mình có cỗ máy thời gian, mình sẽ làm gì? Có thể mình sẽ chọn đến tương lai, xem trước những sự việc không may mắn sắp xảy ra với mình (để lập kế hoạch phòng tránh); hoặc đơn giản là xem trước kết quả sổ số và trở thành triệu phú sau 6h30. Cũng có thể mình chọn quay về quá khứ, sửa chữa những lỗi lầm mà mình đã gây ra, hoặc tránh những chuyện không vui đã xảy ra với mình và những người mình quan tâm. Nhưng mình cũng từng nghĩ, nếu tương lai mà biết trước thì không còn gì thú vị để sống tiếp cả, như kiểu xem một bộ phim dài tập khi đã biết hết kịch bản và plot twist. Cùng với đó là nếu mình chọn quay về để không mắc những sai lầm trong quá khứ, thì liệu mình có thể được như hiện tại ??? Thế là tự nhiên suy nghĩ việc sử dụng cỗ máy thời gian với mình trở nên hơi “kém thú vị”.
Nhưng thật lòng mà nói, mình muốn sử dụng cỗ máy thời gian, đưa ý thức của mình trở về quá khứ. Mình sẽ không né tránh những lỗi lầm mà mình đã mắc phải, mà chỉ đơn giản là có những sự việc và cảm giác mình muốn trải qua thêm lần thứ hai.
Những kí ức đẹp
Nếu để chọn, tất nhiên mình sẽ chọn trải qua những kí ức đẹp từ khi mình còn nhỏ. Mình thích cảm giác được ngồi sau xe của bố mỗi khi đi học về. Những hôm trời mưa, mình ngồi ở yên sau của chiếc xe đạp mini Nhật cũ màu xanh đã hoen rỉ, chùm tấm áo mưa bằng bạt qua đầu, và ôm chặt vào eo của bố. Mình nhắm chặt mắt lại, dựa vào hướng xe và đoán xem mình đang đi đến đoạn nào trên đường về nhà để rồi lâu lâu lại chấp nhận ướt đầu một chút, mở áo mưa ra xem mình đoán đúng hay sai ^^. Mình thích cảm giác đó, cái cảm giác đi trong tiết trời mưa hơi hơi lạnh, trên con đường trơn trượt ẩm ướt đầy những vũng nước to, mùi hơi nước kéo theo cả mùi đất và cỏ dại ở một bên đường và cả tiếng lộp độp mỏng nhẹ của những hạt mưa rơi trên tấm áo mưa bạt tím than. Lúc đó trong chiếc cặp của mình có thể là quyển truyện doremon mới tinh vừa mượn được của bạn, hoặc cũng là hình bông hoa được làm bằng giấy thủ công sắc màu trong giờ học kĩ thuật, hoặc là một món đồ chơi robot xếp hình bằng nhựa nào đó. Mình không chắc, nhưng mình biết những món đồ đó đều mang lại cho mình sự háo hức và niềm vui rạo rực sau mỗi buổi học.
Mình muốn quay lại những ngày đầu tiên mình vào cấp 3. Lúc đó mình chỉ quen 1 người duy nhất là Đạt, học với mình từ những ngày cấp 2, còn lại mọi người đều khá xa lạ với mình. Cái cảm xúc duy nhất mình nghĩ lúc đó chỉ là sự nhút nhát và khá là mặc cảm, đơn giản vì mình tự ti về hoàn cảnh, với một học sinh từ huyện lẻ lên thành phố học, và gia đình cũng không có điều kiện giống các bạn cùng lớp. Thành ra mình rất ngại giao tiếp với những bạn khác, chỉ mở miệng khi trả lời câu hỏi hoặc xung phong lên giải bài tập từ thầy. Idk why nhưng mà mọi người lúc đó kiểu nhận xét là mình cool ngầu, lạnh lùng và ít nói. Mình thì nghĩ lại: “hmm không phải thế, tôi nói nhiều lắm nhưng tội ngại á,..”. Nhưng thôi đã chót rồi, cứ từ từ mở lòng cũng được. Thế là chắc cả kì I năm lớp 10 mình ít nói hẳn, hoặc cố tỏ ra lạnh lùng như thế. Dù tỏ ra như thế không được lâu nhưng mình thấy cái cảm giác tỏ ra ít nói đó cũng hay hay, nhất là khi chưa ai biết gì về mình, và cho mình cái cảm giác như đang trở thành một người khác. Dù bây giờ nghĩ lại thấy lúc đó nhìn mình tấu hài quá, nhưng mà nếu được quay lại mình vẫn sẽ thử như thế, không biết sẽ kéo dài thêm được bao lâu, nhỉ :))))
Có những lần đầu tiên
Tồn tại trong tiềm thức của mình là những cảm giác mơ hồ về những lần đầu tiên, những lần mà mình chưa đủ lớn để nắm chặt lấy nó thật kĩ. Đó là lần đầu tiên mình cảm thấy thích một người, và người đó cũng thích lại mình. Ngày cuối cùng của cấp 2, mình nhận được bức thư phản hồi lại lời tỏ tình của mình từ em. Phong thư được vẽ bằng hình trái tim màu đỏ, chắc là em vẽ, với dòng chữ đơn giản là gửi anh Việt Anh:??. Trong thư chỉ là một tờ giấy A4, và những dòng cảm xúc của em ấy gửi cho mình. Giá mà mình còn nhớ được tất cả những gì mà em đã viết trong đó, hoặc còn giữ lại bức thư đó. Mình muốn quay lại lúc đó, chỉ để trải qua cảm giác đó lần nữa, cảm giác nhận ra người mình thích cũng đang trân trọng mình, và cũng để nhận ra sự thỏa mãn khi công sức theo đuổi một người cũng được trả lại xứng đáng.
Mình cũng muốn quay lại lần đầu tiên mình gặp bạn, bạn là người bạn thân nhất của mình. Mình và bạn học chung với nhau từ mẫu giáo, rồi bắt đầu thân nhau từ lớp 2 đến bây giờ. Thật sự, mình cũng không rõ mình và bạn bắt đầu thân thiết với nhau từ lúc nào, nhưng đã cùng nhau đi qua bao nhiêu cảm xúc, chia sẻ nhiều niềm vui buồn, và cả những lần bất đồng. Những gì mình nhớ xa nhất là những lần tan học năm lớp 2, bạn luôn rủ mình về nhà bạn chơi. Lúc đó 2 thằng cùng đi bộ, nhưng vì mình sợ bị lạc nên chỉ đi đến nửa đường nhà bạn là mình lại quay về ^^. Nhưng mình muốn quay lại lần đầu mình gặp bạn, vì mình chỉ tò mò xem lúc đó tại sao chúng ta quen nhau, và chơi với nhau như thế nào. Quả thật đến giờ mình không thể nhớ nổi, và nếu bạn còn nhớ thì sắp tới kể cho mình nghe nhé Vĩ ^^.
Những kí ức không đẹp
Yeah phải đấy, mình cũng muốn quay lại để trải qua những kí ức không đẹp này, vì đơn giản những thứ đó tạo ra mình, và mình trải qua nó chỉ để nhận ra bản thân mình bây giờ còn đang sống đúng với những gì mình suy nghĩ lúc đó không.
Năm đó mình học lớp 7, khi mùa đông đã về được gần một nửa, nhiều bạn trong lớp đã có những chiếc áo ấm mới để mặc. Mình cũng muốn như thế, nhưng nhà mình khi đó tiền ăn học của 2 chị em mình chưa chắc đã có đủ, nói gì đến việc mua đồ mới. Nhưng với tâm lý của một đứa trẻ, mình đâu nhận ra điều đó. Mình cũng đòi mẹ mua cho bằng được những chiếc áo mới, mà đâu biết được mẹ có bao nhiêu thứ phải lo cho mình và chị. Mình không nhớ kĩ mình đòi mẹ được mấy tuần, nhưng cuối cùng mẹ quyết định dẫn mình đi xin quần áo từ những người bạn bè và họ hàng. Tối hôm đó, mẹ và mình trên chiếc xe đạp đi từng nhà, và hỏi xin quần áo cũ của những người quen có con trai lớn tuổi hơn mình. Nhưng những đồ quần áo mà mình và mẹ nhận được cũng không vừa vặn là mấy. Hơn nửa trong số đó là rộng và dài hơn người mình rất nhiều (người mình ngày trước rất còi và gầy), và gần như không thể mặc được. Mình cũng chỉ biết ôm đồ về, dù trong lòng vẫn buồn lắm vì mình không thích những cái áo đó nhưng mẹ bảo là mình là người đi xin, người ta cho là quý rồi, cũng không nên đòi hỏi gì đó quá nhiều. Không biết lúc đó ngồi sau yên xe mình nghĩ gì nữa, nhưng mình đoán chắc sẽ không có gì tốt đẹp; nhưng mình vẫn muốn quay lại, chỉ để hiểu rõ hơn những gì mình nhận được ngày hôm đó, và nó tác động như thế nào đến bản thân mình bây giờ.
Tạm kết
Thật ra còn rất nhiều những khoảnh khắc mình muốn quay trở lại lần 2, cả vui và cả buồn. Nhưng mình sẽ để rành nó cho bản thân mình, vì mình nghĩ ai cũng có những thứ cảm xúc chưa sẵn sàng để chia sẻ. Dù sao cũng cảm ơn đến những sự việc và kí ức đó, giúp tạo nên bản thân mình bây giờ. Một chút tâm sự ngắn của buổi chiều chủ nhật lười biếng bên Thái, cảm ơn mọi người vì đã đọc ^^.
-
Midnight Sun
Có thể mọi người nên đọc phần Lời kết trước để tránh bị spoil ạ.
Mỗi ngày, anh mơ về những hoài niệm đẹp đẽ mà ta đã cùng nhau trải qua, và thức giấc với nỗi nhớ về em không dứt nổi. Anh bật những bài nhạc mà em đã thu âm, xem lại những video mà anh đã ghi lại khi nghe em hát dưới ánh đèn đường mờ. Cô gái với thân hình mỏng manh nhưng quyến rũ, ôm chiếc guitar lớn của người mẹ quá cố để lại, hát những bài em đã viết trong suốt những năm tuổi trẻ, khi bên cạnh là những người xa lạ đang dừng lại và trao cho em những tiếng vỗ tay khích lệ. Anh luôn dừng video này ở khoảnh khắc mà em nhìn vào anh, mỉm cười kèm theo một chiếc hôn gió đầy tinh nghịch. Và rồi, anh lại làm điều mà đã từ lâu trở thành một thói quen, mở nhật kí của em và đọc những dòng tâm sự trên đó. Anh lại được chìm vào trong tâm trí của em, được cùng em trải qua những vui buồn lẫn lộn trong suốt dòng thời gian tuổi trẻ. Có những câu chuyện anh đã thuộc lòng, có những dòng cảm xúc khiến anh rơi nước mắt, và như mọi ngày, anh vẫn nghĩ về em.
Gặp nhau
Đã 3 tháng trôi qua kể từ ngày anh chuyển đến Berkeley, ngôi trường mà anh luôn ao ước khi anh chỉ mới 15 tuổi. Mọi chuyện với anh đều tốt, anh đang có một tương lai tương sáng với những cơ hội mà anh được trao tặng từ nơi này. Nhưng anh biết rằng, anh có thể không với tới những điều này, nếu như lúc đó anh không gặp được em. Em là người đã cho anh niềm tin và khát vọng, là ánh sáng giúp anh tìm thấy được bản ngã của chính mình. Anh không nghĩ rằng cô gái mà anh gặp đang ngồi hát trước cửa ga tàu vào đêm đó sẽ thay đổi cả cuộc đời của mình như vậy.
Ngày đó, anh đã bị mê mẩn trước giọng hát và tiếng đàn của em, khi em cất giọng ngay khi chuyến tàu đêm cuối cùng về thị trấn tới đích. Có những đồng xu lẻ được các hành khách đưa tặng vào trong hộp đàn, tô điểm ở giữa là một gói kẹo M&M màu vàng đậm, chắc là của một cô bé nào đó gửi tặng. Thật lạ, thị trấn này nhỏ thế, nhưng anh chưa từng gặp em bao giờ trong suốt 18 năm ở đây, và cũng thật lạ khi em nhận lời làm quen của anh.
Sau đó là những đêm đi chơi cùng nhau, ta lái xe đi hết 1 vòng quanh cái thị trấn này, những địa điểm thường ngày anh xem là tẻ nhạt, vì em mà khoác lên gam màu tươi mới, tràn đầy sức sống. Nhưng anh lúc đó vẫn chưa biết sự thật mà em đang che giấu, vẫn thắc mắc tại sao em và anh chỉ có thể gặp nhau vào buổi tối, khi mặt trời đã khất dưới đỉnh đồi sau lưng. Và anh liệu có ích kỉ không, khi không muốn tình yêu của chúng ta mãi nằm trong đêm đen, mặc dù trong những buổi hẹn đó, màn đêm bao vây anh như biến mất khi có một mặt trời soi rọi ?
Chia xa
Anh có lẽ sẽ chẳng thể đưa ra được câu trả lời cho câu hỏi ở trên, và anh nghĩ rằng em cũng thế. Chúng ta ở cạnh nhau trong 1 tháng đầy ắp hạnh phúc nhưng ngắn ngủi. Một tháng để em cho anh niềm tin quay trở lại với đam mê bơi lội sau chấn thương nặng đó, một tháng để anh cùng em đến những nơi mà em chưa từng đặt chân, một tháng để anh nhận ra cuộc đời này bất công như thế nào. Nhưng tại sao, tại sao em không nói với anh về bệnh XP của em sớm hơn, tại sao em không nói trước rằng tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng mặt trời sẽ làm cạn kiệt sức khỏe của em, tại sao em lại làm như thế với anh? Để rồi buổi đêm mà chúng ta gọi là đẹp nhất trong cuộc đời đó, lại kết thúc khi bình minh đang ló rạng, và dù anh đã lái xe nhanh hết mức thể, em vẫn phải chịu những đau đớn mà những tia nắng đáng chết đó mang lại. Ngang trái thay, ngày mà em tận hưởng được những gì em mong muốn được trải nghiệm, cũng chính là ngày mà căn bệnh quái ác đó bắt đầu tiến triển, khiến thời gian của em không còn nhiều nữa.
Đó hoàn toàn là lỗi của anh, dù em đã bảo rằng không phải, và nói với anh rằng đó trái lại là những gì em mong muốn, muốn được ngắm nhìn thế giới như những người bình thường, chứ không phải qua căn gác ngăn cách bởi những cửa sổ chống tia cực tím. Em cũng nói yêu anh, và bảo với anh rằng điều đó làm em cảm thấy rất hạnh phúc. Anh chỉ trách bản thân không đủ tinh tế, để rồi khiến căn bệnh đó hành hạ em trong suốt những ngày cuối đời còn lại. Anh tin rằng, nếu như anh không gặp em khi đó, em sẽ tiếp tục cuộc sống lâu hơn và liệu rằng vào một thời điểm nào đó sau này, chúng ta vẫn sẽ gặp lại nhau theo một cách nào đó khác ?
Hiện tại
Có quá nhiều câu hỏi kèm theo những hối tiếc ở trong đầu anh mỗi khi anh nhớ về em. Anh không biết liệu mình có thể vượt qua những chuyện đó, nhưng anh vẫn sẽ tiếp tục sống theo những gì mà những vì sao chỉ lối cho anh, bởi vì đó là những gì em nói muốn được nhìn thấy ở anh sau này.
Hôm nay, radio lại phát lên giai điệu của “Charlie’s Song”, bài hát mà em đã viết tặng cho anh:
I wish, I could be where you are
They say don't you ever give up
It's so hard to be something when you're not
But I have walked alone
With the stars in the moonlit night
I have walked alone
No one by my side
Now I walk with you
With my head held high
In the darkest sky
I feel so alive
Một lần nữa, anh được nghe lại giọng em hát. Chỉ tiếc là lần này, mình không còn đứng cùng nhau.
Love you, my midnight sun, Katie Price.
Lời kết
Ở trên là một Fic mà mình đặt góc nhìn của bản thân vào nhân vật nam chính trong bộ phim Midnight Sun, một bộ phim rất hay và cảm động. Nếu mọi người chưa xem phim này thì mình rất mong mọi người có thể xem thử ạ :)).
Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết này của mình.
-
Mất động lực
Mình đang muốn gì ?
Mình cũng chẳng biết nữa. Suốt 1 tháng trở lại đây, mình không muốn dồn lực để làm bất cứ thứ gì cả. Công việc thì trì trệ, những ngày dài trên công ty cứ như lặp đi lặp lại không có điểm ngừng. Việc học cũng thế, mình cũng chả thèm tìm hiểu một số các khóa học online như trước đó mình vẫn hay làm. Mấy lần đi chơi cùng hội bạn, mình cũng không muốn đi, đơn giản vì mình nghĩ nếu đi thì mình sẽ cảm thấy chán ???. Chắc điều duy nhất mình duy trì được là đi tập gym, nhưng cũng chỉ đi để duy trì sức khỏe và “chém gió” với mấy người anh em ở đó là chính.
Haizz, tệ thật. Mình không chắc đây có phải là lần đầu tiên mình gặp phải tình trạng này không nhưng chắc chắn đây là lần kéo dài nhất. Mình không chắc nếu mình không tìm ra được động lực và niềm cảm hứng cho bản thân, thì mình sẽ trở nên khó hiểu và suy hơn bây giờ bao nhiêu lần nữa.
Mình chả muốn gì ?
Câu trả lời là ngược lại, mình muốn rất nhiều thứ mới đúng. Mình muốn có nhiều tiền, có nhiều trải nghiệm, được ra nước ngoài học tập và làm việc trong vài năm, được mở mang trí tưởng tượng và tầm nhìn của mình, được tiếp xúc với những người tốt và tài giỏi,… Mình từng ôm tất cả tham vọng đó trong người, và nó khiến mình có động lực “cày” những kiến thức mà mình cho hữu ích trên con đường đạt đến những tham vọng đó. Dù vậy, càng đi xa, mình càng nhận ra mình chưa đủ bản lĩnh để đạt hết tất cả những thứ đó trong thời gian ngắn, mà phải từng bước nhỏ một, nhỏ đến mức mình dường như không cảm nhận được mình đang tiến lên hay lùi lại. Quả thật, lòng tham của mình mang lại cho mình nhiều bài học, và rất nhiều trong số đó, mình chẳng thể học nổi.
Mất động lực
Thật sự, những tham vọng của mình sẽ không mất đi, mà nó chỉ nên được sắp xếp ưu tiên, chờ một ngày đến lượt để thỏa mãn. Tệ rằng, mình không giỏi sắp xếp, và mình cũng không biết nên đặt mục tiêu nào lên trước và để ở sau. Rồi điều gì đến cũng sẽ đến, mình bị phân tâm vào quá nhiều thứ, mình muốn làm quá nhiều thứ, và nó phản tác dụng, dẫn đến mình chả biết làm điều gì trước. Mỗi lần bắt đầu làm việc gì đó, mình lại tốn thời gian cân đo đong đếm xem làm như thế này có hợp lý hơn hay không, dần dần khiến mình mang cảm giác “ngại làm”. Đó cũng chính là lý do khiến mình mất hết động lực làm việc và học tập.
Mình dần cảm thấy chán trước công việc ở trên công ty, dù trước đó mình từng rất yêu thích và tin tưởng nó sẽ giúp mình mở ra những cánh cửa tương lai sáng lạn và đầy hứa hẹn. Giờ đây, mình ngại việc phải đi làm, lên công ty gặp mọi người, vì đơn giản mình thấy mình đang tự tách bản thân ra khỏi luồng hoạt động chung, không còn muốn cống hiến nữa. Không phải là mình cố chấp hoặc cứng đầu, mình cũng đã nhờ sự giúp đỡ để giúp mình kiên trì hơn với những gì mình đang làm, nhưng có lẽ điều đó chưa hiểu quả lắm, hihi.
Những sở thích khác của mình như chơi đàn, sáng tác, đọc sách,… cũng không khiến mình cảm thấy vui hơn. Ngược lại, nó còn khiến mình cảm thấy tệ hơn về bản thân, vì mình làm những sở thích này không hay như mình muốn. Haizz, chả hiểu nữa, có lẽ đầu óc mình bị ngu thật gòi huhu.
Mình sẽ làm gì
Và nếu một ngày động lực tan biến và không còn viết ra câu
Thì tao sẽ đánh mất hết tất cả lần nữa để xây lại từ đầu.
"Welcome to the show - Bray"
Mình vô tình nghe được câu này, và mình nhìn lại bản thân mình. Mình không tự nhận là mình có tất cả, nhưng mình thấy mình đang có được những thành tựu mà 2 năm trước mình từng nghĩ. Có một công việc lương ổn, làm việc mình thích, có thời gian để tìm hiểu, khám phá bản thân và thế giới, có những người bạn mang lại sự tích cực thoải mái. Nhưng liệu, mình có dám bỏ đi tất cả, bắt đầu lại từ vị trí thấp hơn, chỉ để tìm lại động lực cố gắng ?
I dont know man. Không biết nữa, tương lai là một điều gì đó mình không dám chắc. Mình không rõ rằng mình sẽ tự tin, đủ mạnh mẽ và bản lĩnh để vượt qua, hoặc sẽ tự chìm vào trong hố sâu thất bại và tiêu cực thêm một lần nữa. Và, mình có dám hi vọng về một viễn cảnh tốt đẹp hơn, nếu mình bắt đầu từ vị trí thấp hơn bây giờ ? Well, I still dont know.
Nhưng, nếu một ngày, mọi người thấy mình nghỉ việc, nhốt mình trong phòng, không còn đi tập gym hay chơi cùng lũ bạn, cũng không tương tác gì nhiều trên mạng xã hội, thì chắc mọi người cũng sẽ không quá bất ngờ. Mình tin lúc đó, mình biết mình đang làm gì, mình biết cách để tìm lại được động lực một lần nữa, và để xây lại mọi thứ, “từ đầu”.
Welcome, to the show.